• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp


  • Kết quả 1 đến 5 của 5

    Chủ đề: 20/11

    1. #1
      Tham gia
      29-12-2009
      Bài viết
      67
      Cảm ơn
      25
      Được cảm ơn 65 lần, trong 24 bài

      Mặc định 20/11

      Cô giáo miền xuôi
      - Tỉnh mình có mấy chỉ tiêu Văn mầy?
      - 2 thôi.
      - Ít vậy! Ở đâu?
      - Chưsê với Iapa. Mà Chưsê có người nộp rồi, Iapa là vô vùng sâu nên chưa ai nộp. Mầy tình nguyện đi không đưa hồ sơ đây tao nộp cho.
      - Vùng sâu á? Cơ sở vật chất thế nào?
      - Not at all!
      - Cái gì???
      - Không có gì hết. Rất khó khăn. Nhiều người vô dạy vài hôm không chịu được bỏ về hết. Mầy thế nào?
      - Để tao nghĩ đã, đang ở thành phố sung sướng thế này mà đâm đầu vào đó sao chịu nổi.
      - Sung sướng thì thất nghiệp!
      - Uh, thử sức xem sao.
      * * *
      Thế là Huyền đã vào dạy trong làng Nhoi được 1 năm rồi. Những ngày đầu đối với Huyền thật khó khăn.
      Trường làng không có chỗ cho giáo viên ở nên đồng bào giúp cô giáo dựng một ngôi nhà tạm bên cạnh trường. Gọi là nhà cho sang chứ thật ra chỉ có mấy cây gỗ ghép lại, giống cái chòi trông rẫy hơn là nhà. Thấy nơi ở đã chán rồi, nhìn cảnh trường học với đám học trò càng chán hơn nữa. Trường thì chỉ có 2 phòng học, lớp 1-2-3 học chung một phòng, lớp 4-5 học chung một phòng. Đội ngũ giáo viên thì chỉ có hai người, thầy Hiệu trưởng và Huyền. Học sinh thì chỉ có lèo tèo vài đứa, đứa nào cũng đen nhẻm, nhem nhuốc bẩn thỉu hết. Ân hận vì đã vào đây nhưng Huyền tự nhủ cứ thử dạy vài hôm xem thế nào.
      Ngày đầu tiên đi dạy, Huyền không thể nào hình dung được là tất cả đám học trò lớn nhỏ đều vào chung một lớp. Thầy Hiệu trưởng đã nói cô dạy lớp 4-5 còn thầy dạy 1-2-3. Cô cứ nghĩ là dạy sáng 1 lớp, chiều 1 lớp, ai ngờ chúng lại vào chung 1 lớp thế này. Bây giờ Huyền mới hiểu cái nháy mắt cùng câu nói đầy ngụ ý của thầy Hiệu trưởng sáng nay: “Thầy ưu tiên cho em đấy, chứ dạy 1-2-3 mệt lắm!”. Vậy là Huyền vừa dạy lớp 4, vừa dạy lớp 5 chung trong một lớp. Lúc thì giải Toán cho các em lớp 5, lúc thì đọc Chính tả cho các em lớp 4. Mới đầu Huyền nghĩ những việc như thế này chỉ có trên đài báo thôi, nay chính bản thân mình trải qua cô thật sự khâm phục thầy Hiệu trưởng đã hi sinh cả đời của mình để mang con chữ về làng giúp đồng bào.
      Việc mà Huyền sợ nhất trong những ngày đầu này là đi lấy nước. Ở làng muốn có nước dùng phải cuốc bộ hơn 2 cây số đường rừng rất khó đi, nhất là đối với một cô giáo thành phố như Huyền. Huyền rất sợ phải đi vào con đường nhỏ rậm rạp đầy rắn rết ấy nhưng không còn cách nào khác cô vẫn phải đi. Có lần Huyền bị rắn cắn, may nhờ dân làng cứu chữa kịp nên không sao. Thấy cô giáo vất vả, các em thay phiên nhau giúp cô lấy nước, trồng rau cải thiện bữa ăn. Dân làng có cái gì cũng để phần cho cô giáo, hôm thì con cá, hôm thì miếng thịt rừng săn được, không thì cũng ít măng về cho cô nấu canh. Huyền rất cảm động trước tấm lòng của đồng bào nơi đây.
      Hơn một tháng Huyền về thăm nhà. Huyền say sưa kể cho Tuấn về những con người tình nghĩa làng Nhoi nhưng cô giấu biệt những khó khăn mà mình phải trải qua. Vì lúc cô nhận quyết định vào làng Nhoi công tác mọi người đều phản đối. Tuấn – bạn trai Huyền là người phản đối quyết liệt nhất. Anh không muốn cô vào nơi khỉ ho cò gáy ấy. Huyền cố thuyết phục Tuấn rằng cô chỉ đi nhiều nhất là 2 năm thôi nhưng anh không đồng ý. Anh dọa nếu cô đi là chấm dứt tất cả. Huyền nghĩ Tuấn giận nên nói thế thôi chứ yêu nhau 4 năm rồi làm sao có thể chia tay dễ dàng thế được, không ngờ Tuấn làm thật. Huyền đang say sưa kể với Tuấn về công việc mới của mình thì anh cắt ngang bằng thông báo phũ phàng, anh đã có người yêu mới, cuối năm nay họ sẽ tổ chức đám cưới.
      Thiếu thốn về vật chất đã khổ sở lắm rồi nay lại thêm nỗi đau về tinh thần làm Huyền suy sụp muốn bỏ cuộc. Huyền quay lại trường là để thông báo nghỉ dạy nhưng nhìn vào ánh mắt thơ ngây của các em Huyền không nỡ ra đi. Cô tự nhủ mình chỉ ở lại dạy hết năm nay thôi, có người vào là mình nghỉ ngay.
      Một năm đã trôi qua nhưng Huyền vẫn chưa đi. Mấy đêm nay Huyền mất ngủ vì câu nói của H’Nhí: “Cô ơi, cô có bỏ tụi con đi như những thầy cô trước không? Cô đừng đi nghe cô. Cô mà đi tụi con lại phải nghỉ học nữa thôi, chả ai thèm vào đây dạy tụi con như cô đâu. Làng con nghèo quá mà”. Huyền cũng muốn về thành phố phát triển sự nghiệp của mình nhưng cô không nỡ bỏ những đứa trẻ ngây thơ nơi đây. Cuối cùng chính câu nói của H’Nhí cùng nghĩa tình của đồng bào nơi đây đã níu chân Huyền ở lại. Tin cô giáo ở lại khiến cả làng vui như mở hội. Đêm đó mọi người tập trung đến nhà Huyền chơi rất đông. Lần này Huyền thấy rất vui, nhẹ nhõm chứ không như lần đầu cô quyết định vào đây mặc dầu cũng bị cả gia đình phản đối còn kịch liệt hơn lần trước.
      Tháng 10 mưa dầm đề không ngớt. Con suối hiền hòa giữa làng bỗng chốc trở nên hung bạo hết mức. Các em học sinh muốn đến trường phải lội qua con suối này. Huyền sợ các em nhỏ không qua được nên hàng ngày đưa đón các em đi về. Hôm ấy Huyền đưa các em 1-2 về, thấy nước chảy xiết quá Huyền bảo các em ở lại nhà cô chờ nước rút rồi về nhưng mấy đứa trẻ không chịu, sợ phiền cô giáo mà chúng còn phải về giúp cha mẹ nữa. Chúng ào xuống suối bơi về nhà như đàn kiến bơi giữa dòng lũ. Đứng trên bờ quan sát, Huyền bỗng thấy giữa dòng chấp chới một cánh tay nhỏ xíu. Có điều gì đó không ổn. Huyền lao ra chỗ có cánh tay đang giơ lên tuyệt vọng ấy. Huyền vớt được bé NayThoen lên. Đúng lúc này nước từ đầu nguồn đổ về như thác, dòng suối càng trở nên hung tợn hơn, nó cuốn phăng tất cả mọi thứ. Huyền chỉ kịp đưa bé NayThoen cho các em trên bờ kéo vào còn mình thì bị nước cuốn đi. Phút cuối Huyền chỉ nghĩ là mình đi rồi ai sẽ thay mình dạy lũ trẻ tội nghiệp ấy đây? Liệu chúng có còn được đi học nữa hay không?
      MY HAU

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:

      cobedangyeu(chutyeu)

    2. The Following 2 Users Say Thank You to hoanthuc For This Useful Post:


    3. #2
      Tham gia
      29-12-2009
      Bài viết
      67
      Cảm ơn
      25
      Được cảm ơn 65 lần, trong 24 bài

      Mặc định 20/11

      LÁ THƯ MUỘN

      Thưa thầy!
      Giờ đây Con muốn nói với Thầy biết bao điều, muốn kể với Thầy biết bao nhiêu chuyện và gửi đến Thầy…cả lời xin lỗi của Con nữa nhưng có lẽ là không bao giờ được nữa phải không Thầy?
      Thầy ơi! Nhờ Thầy mà Con mới có đủ ý chí để tiếp tục thi đại học. Con đã thi đậu và giờ đây Con đã là một giáo viên dạy Văn rồi.
      Nghề giáo và môn Văn, đó là những gì mà Con ghét nhất trong cả 3 năm học cuối cấp của mình. Theo Con, nghề giáo thì buồn tẻ, lớp này qua lớp khác, năm này qua năm khác đều phải nhai đi nhai lại bao nhiêu bài đó. Chẳng có gì hay ho! Còn môn Văn ư? Thật là tẻ nhạt, chán ngán và vô tích sự. Thế mà giờ đây Con lại chọn con đường gõ đầu trẻ cùng môn học “vô tích sự” đó đấy.
      Thầy biết vì sao không ạ?
      Với Con, lần thi vào ngành sư phạm Văn này là đúng đắn nhất, có ý nghĩa nhất trong cuộc đời Con. Con có thể đưa ra quyết định này là phần lớn nhờ vào Thầy.
      Trước đây, Con là một đứa học sinh ngang bướng luôn làm Thầy phiền lòng. Thầy có biết vì sao Con chỉ lì lợm trong tiết của Thầy không dù Thầy là Thầy giáo chủ nhiệm của Con? Lí do thật đơn giản mà cũng rất trẻ con: Con ghét học Văn nên ghét luôn cả Thầy dạy Văn.
      Thế là Con cố tình quậy phá chọc tức Thầy chỉ để thỏa mãn cá nhân. Thầy thật hiền, tại sao Thầy không la mắng Con mà chỉ khuyên răn Con trong khi Con có chịu nghe lời Thầy đâu? Con quậy phá ngay cả lúc lớp mình đang có tiết thao giảng giáo viên dạy giỏi. Con còn nhớ như in hôm đó, vào tiết thao giảng môn Văn của Thầy, cả lớp đang say sưa nghe Thầy giảng bài, lời Thầy như đưa cả lớp vào thế giới văn chương nghệ thuật thật mượt mà nhưng hiện thực chiến tranh cũng thật tàn khốc trong “Rừng Xà Nu” của Nguyễn Trung Thành. Quả thật Thầy giảng rất hay, miêu tả chân thực, sinh động cảnh núi rừng và con người Tây Nguyên trong chiến tranh. Nhưng Con không muốn nghe, Con thích làm cho Thầy bực nên trong khi cả lớp đang im lặng nghe Thầy giảng, Con đứng phắt dậy nói: “Thưa Thầy em chưa hiểu”. Và Con đặt ra hàng loạt câu hỏi ngớ ngẩn chỉ mong làm “cháy giáo án” của Thầy. Thầy đã giải thích rất rõ ràng nhưng Con vẫn một mực nói không hiểu dù rằng Con đã hiểu rõ bài. Các bạn phản đối nhưng con vẫn không chịu để Thầy tiếp tục tiết dạy. Kết quả là Thầy chưa hoàn thành bài dạy và bị đánh giá thấp.
      Thầy buồn. Con biết đây là lần cuối cùng Thầy cố gắng trước khi về hưu nhưng đã không hoàn thành vì con nhóc lì lợm là Con.
      Cả lớp lên án Con nhưng sao Thầy không trách mắng gì Con vậy? Thà Thầy cứ la thì Con sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Thầy im lặng nhìn Con bằng ánh mắt buồn, bao dung. Điều này làm Con xấu hổ, thấy mình có tội với Thầy.
      Năm đầu Con thi rớt Đại học. Con suy sụp hẳn vì một học sinh giỏi bao năm liền mà lại thi rớt trong khi các bạn khác học lực bình thường nhưng lại thi đậu cả. Mọi người trong gia đình không một ai an ủi mà chỉ trách mắng Con. Con buồn, thấy tương lai mình mịt mờ, cuộc đời trước mắt Con lúc đó chỉ 1 màu đen tối. Lúc đó người luôn ở bên cạnh động viên, an ủi Con nhiều nhất chính là Thầy. Thầy cho Con thấy tương lai mình còn rộng mở, bao nhiêu điều tốt đẹp đang đợi Con nơi cuối con đường.
      Thời gian sống bên cạnh Thầy đã giúp Con nhận ra được giá trị và nhân cách cao cả của người thầy, thay đổi suy nghĩ của Con về nghề giáo. Từ đó Con muốn trở thành người dìu dắt những kẻ thất bại đứng dậy giống như Thầy đang đỡ Con đứng lên từ cú ngã đầu đời. Vì thế Con quyết định không thi du lịch nữa mà thi vào sư phạm.
      Thầy đã cố hết sức giảng bài cho Con trong tình trạng sức khỏe không tốt. Tại sao Thầy không cho Con biết là Thầy đang ốm nặng? Con vô tâm không hay biết gì hết, vẫn dửng dưng đón nhận tất cả những gì mà Thầy dành cho Con. Đến phút cuối Thầy bỏ Con ra đi mãi mãi Con vẫn chưa nói được lời xin lỗi và cám ơn Thầy.
      Thầy ơi! Giờ Con đã là giáo viên Văn rồi. Con rất muốn có Thầy ở đây để chia sẻ niềm vui này nhưng không thể nào được nữa. Dù đã là quá muộn để nói lên điều này nhưng Con vẫn muốn nói: Xin lỗi Thầy, Con đã làm Thầy buồn – Cám ơn Thầy, Thầy đã cho Con cả tương lai!
      Tạm biệt Thầy!
      MY HAU



      +++---o0o---+++
      mọi người cho bình luận nha
      +++---o0o---+++
      nhớ đó
      cobedangyeu(chutyeu)

    4. The Following 2 Users Say Thank You to hoanthuc For This Useful Post:


    5. #3
      Tham gia
      29-12-2009
      Bài viết
      67
      Cảm ơn
      25
      Được cảm ơn 65 lần, trong 24 bài

      Mặc định ðề: 20/11

      sao không ai bình luận gì hết thế này buồn quá
      cobedangyeu(chutyeu)

    6. Những thành viên đã cảm ơn hoanthuc vì bài viết hữu ích:


    7. #4
      Tham gia
      19-10-2010
      Bài viết
      58
      Cảm ơn
      28
      Được cảm ơn 30 lần, trong 20 bài

      Mặc định ðề: 20/11

      Quá hay!!! không còn lời nào khác ngoài chữ tuyệt vời
      Thời trẻ chơi cho hết đời trai
      Về già kẻo mấy thằng bạn già nó chê

    8. Những thành viên đã cảm ơn power_world vì bài viết hữu ích:


    9. #5
      Tham gia
      07-11-2010
      Địa chỉ
      thanh hóa_thanh hóa
      Bài viết
      211
      Cảm ơn
      670
      Được cảm ơn 115 lần, trong 68 bài

      Mặc định ðề: ðề: 20/11

      Trích dẫn Gửi bởi power_world Xem bài viết
      Quá hay!!! không còn lời nào khác ngoài chữ tuyệt vời
      bác này kỳ ghê........bảo hay mà không thank phát à............sắp đến 20/11 rồi..............chắc chắn trong web này cũng có một vài người cũng là thầy cô,em xin mạn phép được gọi là các thầy các cô..........chúc mọi người ngày 20/11 vui vẻ hạnh phúc. em cũng có một đoạn văn nè các bác hihihiihh.lượm lặt thui ạ

      những người đưa đò thầm lặng


      Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đò bên con sông kia vẫn luôn miệt mài, cặm cụi chở những đợt khách cuối cùng sang sông. Mồ hôi họ đã rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Cuộc sống quá bận rộn, có quá nhiều việc phải lo làm tôi không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, quan tâm đến những người xung quanh. Giờ ngồi một mình, nhìn cô lái đò má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy cô đã dạy tôi. Tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, như người lái đó chở khách sang sông, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng tôi- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng tôi.

      Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.Dòng sông vẫn cứ êm trôi... Tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông ? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi...Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức chp chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa năm ấy, cách đây ba năm...

      Hôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước trễ nên tôi đứng đợi một mình với nỗi lạnh buốt. Chờ hòai chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng trường lao về phía tôi. Hóa ra là thầy chủ nhiệm. Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tôi thấy mặt thầy tái lại, môi tím rung rung. Không màng tới sự giá buốt, thầy đưa dầu và khăn cho tôi. Đã có bố tôi ở nhà, nên thầy cũng yên tâm. Mưa chưa dứt, thầy hối hả ra về. Tôi nhìn theo mà lòng đầy cảm động. Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lòng thầy thật cao cả biết bao!


      Một dòng đời - một dòng sông
      Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
      Muốn qua sông phải có đò
      Đường đời muốn bước phải nhờ người đưa ...


      Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ.


      Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai.

      Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau.
      Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
      Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
      Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
      Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?



      Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác. Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy - sang sông!


      Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
      Con mới hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại.
      Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
      Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương



      Làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ... Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khôn, bầy học trò nhỏ hôm nay mới hiểu được tình cảm của thầy cô dành cho chúng. Thầy ơi!

    10. The Following 2 Users Say Thank You to độc_bước For This Useful Post:


    Trả lời với tài khoản Facebook

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016