• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp

      ntech.com.vn

  • Kết quả 1 đến 3 của 3

    Chủ đề: Kỉ niệm xưa...

    1. #1
      Tham gia
      11-01-2011
      Địa chỉ
      Zero
      Bài viết
      11
      Cảm ơn
      8
      Được cảm ơn 14 lần, trong 4 bài

      Mặc định Kỉ niệm xưa...

      Có khi nào anh nhớ đến vườn xưa lối cũ…
      Nơi chập chờn những cánh chuồn đùa nghịch trong không gian lặng lẽ của trưa hè…
      Nơi man mác mùi hương nồng dịu dàng của hoa bưởi trong đêm khuya thanh vắng…
      Nơi in bóng mái đầu trắng bạc phơ gồng trên lưng cái gánh của cuộc đời…
      Nơi mang dáng hình của người con gái năm nào từng làm xao xuyến trái tim anh…
      Rặng tre xanh mướt ấy, những bông hoa sim tím ngắt chan chứa trong đôi mắt ấy, nụ cười e thẹn ấy từng làm thổn thức lòng anh bao đêm…
      Dòng sông nghiêng mình lượn quanh dưới chiếc cầu tre xinh xinh bắc ngang qua, nơi anh đã trao lời yêu thương, những lời hứa hẹn như gió thoảng làm ánh lên vẻ ngời sáng của nắng lung linh trên khuôn mặt trái xoan người con gái ấy…

      Những hình ảnh chợt nhạt nhòa, ẩn hiện rồi tan biến bởi một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên… Anh mơ màng, chập chờn trong cơn mơ rồi chợt tỉnh. Hiện tại kéo anh về với ngổn ngang tài liệu, màn hình laptop đang bật sáng, những con số nhảy múa trước mắt anh. Đưa mắt nhìn ra ngoài. Tiếng xe cộ inh ỏi. Dòng người đua chen tấp nập. Bụi. Rác. Những thứ mà anh ngỡ đã quen thuộc nhưng bỗng hôm nay, chúng làm anh ngộp thở. Chúng làm anh khao khát… chúng làm anh sực nhớ… một thứ anh đã đánh rơi từ lâu…

      Trong cơn say cuồng với công việc, anh đã đánh rơi những gì? Một lời hứa? Một sự đợi chờ? Hay một sự dang dở? Không… là giọt nước mắt… Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má chứa đầy nỗi đợi chờ, chứa đầy một tình yêu… tròn trĩnh… rồi vỡ òa xuống đất… Anh có thể trả lại cho đôi mắt người con gái ấy những giọt nước mắt đã rơi được chăng? Những buổi chiều ngóng trông của mái đầu bạc phơ, đau đáu nhìn về phía chân trời xa, những mong thấy bóng dáng cao gầy thân thương của đứa con trai nhưng chỉ là vô vọng… Đêm đến, những giọt nước mắt rơi vì nỗi nhớ con đến khắc khoải… Anh có thể trả lại cho đôi mắt người mẹ già ấy những giọt nước mắt đã rơi được chăng?

      Hình dáng của hai người phụ nữ chợt nhạt nhòa trong anh. Bao lâu rồi, anh không trở về chốn cũ để đến nỗi bóng dáng của những người thân yêu nhất cũng mờ ảo trong anh như bị vây kín bởi một làn sương dày đặc? Một cái gì đó trào dâng trong anh… Một sự hối hận…. hay nỗi niềm thương nhớ… Bất giác anh rùng mình. Một luồng gió lạnh xuyên thấu qua da thịt, vào lòng anh. Anh bỗng nhớ đến chiếc áo ấm mẹ anh đã tự tay đan trước ngày anh lên thành phố, bây giờ nó ở đâu trong căn nhà thuê bừa bộn này? Anh nhìn quanh rồi lặng người… nó ngay dưới chân anh. Rách rưới. Bẩn thỉu.
      Và bàn chân anh đang giẫm lên nó.
      Anh cúi xuống, nhặt nó lên. Lòng nhói đau… nước mắt bỗng lăn dài trên gương mặt khô khốc tưởng như đã chai cạn cảm xúc từ lâu…
      ***


      Đeo chiếc ba lô trên vai, anh rời khỏi thành phố, bỏ lại sau lưng tất cả sự ràng buộc, xô bồ, nhịp sống gấp gáp đến nghẹt thở của chốn thành thị. Trước mặt anh giờ đây là chiếc cổng làng quen thuộc, bao kí ức tuổi thơ chợt ùa về trong khoảnh khắc… Chập chờn trong kí ức của anh là những cánh diều đủ sắc bay bay trong gió, là hương ruộng lúa, mùi rơm rạ thoang thoảng đâu đây, là bữa cơm mộc mạc có cá kho, canh cà… Chao ôi! Bỗng dưng anh thèm được ăn những món dân dã ấy do chính tay người mẹ của anh nấu, những món đong đầy tình yêu thương của mẹ…
      Vội bước đi trên con đường quen thuộc về nhà, lòng anh nao nao một cảm giác khó tả. Thấp thoáng dáng lưng gầy guộc, mẹ anh đang cần mẫn đan chiếc áo rách tươm, anh thấy ứa lòng…
      Lá xào xạc dưới chân anh… Mái đầu bạc phơ rung rung… Nước mắt… Rơi… Cái ôm thật chặt… Thật chặt…
      Gió man mác thổi… Chiếc cầu tre năm xưa… Người con gái thơ thẩn thả hồn theo dòng nước lửng lờ trôi… Hình ảnh thân thương hiện rõ trước mắt anh…
      Siết chặt bàn tay. Và lần này anh sẽ không buông nữa.

      13.01.2010

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:

      Bắt đầu từ con số 0

    2. #2
      Tham gia
      11-01-2011
      Địa chỉ
      Zero
      Bài viết
      11
      Cảm ơn
      8
      Được cảm ơn 14 lần, trong 4 bài

      Mặc định Chỉ những chiếc lá mới biết...

      Dạo quanh blog, đọc thấy mấy bài thơ (có vẻ) hay hay của Nguyễn Phong Việt, bỗng dưng có hứng post lên đây cho mọi người xem.

      Chỉ những chiếc lá mới biết…
      Nguyễn Phong Việt



      Có những năm tháng của chúng ta
      rơi theo mùa lá trước hiên nhà
      rơi không chạm đất
      để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật
      thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?
      Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên
      giữa thành phố xa lạ
      và tự hỏi giá như có thể
      chọn lựa làm 1 chiếc lá vàng chạm đất
      hay xanh tươi mãi trên đầu ngọn gió
      chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
      +
      Có những mùa lá trước hiên nhà
      theo năm tháng của chúng ta rơi về đâu
      những chiếc lá vừa xanh non đã lìa cành
      những chiếc lá sống đến úa vàng rồi rơi chạm đất
      những chiếc lá vừa chớm niềm vui đã nhìn ra mất mát
      những chiếc lá mà khổ đau song hành cùng hạnh phúc…
      có ai biết?
      Đôi khi chúng ta ngồi lại với bóng của mình
      ngay giữa đám đông vội vã nhìn nuối tiếc
      và tự hỏi giá như có thể
      chọn lựa làm một chiếc lá giữa nắng mưa hay nép vào một góc nhỏ
      chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
      +
      Có những mùa lá trước hiên nhà
      theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau
      không kịp nhớ mình đã sống
      những chiếc lá chưa bao giờ mọc ra
      làm sao biết cảm giác chạm đất
      những chiếc lá chưa bao giờ đi qua những ngày mưa
      làm sao biết cảm giác của một tia nắng
      những chiếc lá chưa bao giờ thật sự úa vàng
      làm sao biết cảm giác của úa vàng (đã sống trọn một đời lá…) không hề là cay đắng…
      làm sao biết cảm giác của tất cả những điều này?
      Lúc nào đó chúng ta muốn rẽ ngang con đường đang bước đi
      ngay khi hình dung về đích đến
      và tự hỏi giá như có thể
      chọn lựa làm một chiếc lá đúng nghĩa một chiếc lá hay một chiếc lá không có gì để nhớ
      chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
      +
      Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà
      Nhìn- đẹp- biết- bao…
      (còn chuyện chúng ta có chấp nhận trả giá để rơi chạm đất
      có lẽ chỉ những chiếc lá mới biết….)?


      Bởi vì không thể quên...

      Nguyễn Phong Việt


      Bởi vì không thể quên
      nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
      đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!


      Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
      nấu cho nhau một bữa ăn
      mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
      hay vuốt dùm sợi tóc bay ngang tầm mắt...
      nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
      chẳng dễ gì có thể sẻ chia...


      Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
      muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
      muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
      muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
      muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời...


      Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
      khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
      khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
      khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
      xót xa nào hơn...


      Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
      cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
      không phải con người này, không phải ngôi nhà này... mà là ở nơi đó
      với một vòng tay bao dung!


      Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
      yêu một người và lấy một người khác...
      rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
      tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???


      Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
      nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
      người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt...
      dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn...


      Bởi vì không thể quên
      nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!


      Đọc rồi ngẫm lại, bỗng thấy muốn tặng 1 người :-"
      Bắt đầu từ con số 0

    3. #3
      Tham gia
      26-09-2009
      Địa chỉ
      Q1-TP.HCM
      Bài viết
      708
      Cảm ơn
      217
      Được cảm ơn 779 lần, trong 255 bài

      Mặc định Ðề: Kỉ niệm xưa...

      có khi nào ở nơi ấy vô tình em nhớ đến anh?còn anh nơi đây mỗi ngày đều nhớ về em.............
      Bán Tụ Bù -Relay Bảo Vệ Quá Dòng,Chạm Đất,Dòng Rò,Bảo Vệ Điện Áp,Bảo Vệ Pha... ,Click vào link bên dưới Để Xem Chi Tiết
      http://webdien.com/d/showthread.php?t=33106&page=5
      Phone :0973117403
      Email:dangphong229@gmail.com

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016