• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp


  • Kết quả 1 đến 6 của 6
    1. #1
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,130
      Cảm ơn
      422
      Được cảm ơn 3,741 lần, trong 604 bài

      Mặc định Người lạ trên yahoo

      phần 1 : Em giỏi tiếng Nhật, còn tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: “Aishiteru” (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: “Aishiteru!” Em cười: “Anh chỉ biết mỗi câu đó!...

      "Năm năm trước, tôi quen em trong một khóa học tiếng Nhật, khi ấy tôi 24 tuổi còn em là một cô bé mới bước chân vào giảng đường đại học. Em trẻ trung, dịu dàng, tôi lại là dân kỹ thuật khô khan nên bị hút hồn vào nét thơ ngây đáng yêu của em ngay từ lúc ấy. Và rồi tôi cũng chinh phục được em...

      Hai năm tôi và em bên nhau bao nhiêu kỷ niệm, buổi chiều đi làm về tôi tới nhà đón em đi học, hết giờ học em đứng ở cổng trường chờ tôi lấy xe. Mối tình của chúng tôi chỉ là những con đường từ lớp học ngoại ngữ về nhà em, những bữa tối, các ngày lễ được đi lang thang cùng em khắp phố phường Hà nội và tạt vào một quán café trong con hẻm nhỏ yên bình.

      Nhưng em bây giờ không còn bên tôi nữa, chỉ vì hồi ấy em quá tự kiêu và tôi quá tự ái mà tôi và em đã chia tay..."

      Tôi đã giật mình khi đọc những dòng blog ấy. Một chiều mưa rảnh rỗi, tôi bật máy rồi lang thang trong những blog bạn bè, cứ click chuột thế nào lại vào được blog của anh. Một nickname xa lạ, một bức họa siêu thực ở avatar, một profile trống trơn, chỉ những dòng entry ít ỏi hiện hữu, chảy tràn trước mắt tôi...

      Lẽ nào...?


      tôi đã khóc rất nhiều khi anh rời đi, nhưng sự kiêu hãnh không cho phép tôi níu kéo

      Năm năm trước, cũng tại một lớp tiếng Nhật, cũng một anh chàng kỹ thuật lạnh lùng khô khan, cũng những buổi tối tôi đợi anh lấy xe ở cổng trường, cũng những con đường, quán cafe trong hẻm nhỏ, và cũng hai năm...

      Tôi chớp mắt nhìn lại trang blog của con người xa lạ, rồi run run kéo xuống những entry phía dưới. Cũng chẳng có gì nhiều, một vài entry về công việc, và...

      "Em giỏi tiếng Nhật, còn tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: “Aishiteru” (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: “Aishiteru!” Em cười: “Anh chỉ biết mỗi câu đó!...”

      Trời ơi, lẽ nào... chính là anh?

      Chúng tôi chia tay chẳng vì lý do gì to tát. Một ngày đẹp trời tôi phát cáu vì sự khô cứng và vô tâm của anh, còn anh chắc quá mệt mỏi vì những điều một con nhóc như tôi luôn nhõng nhẽo đòi hỏi. Anh không làm lành, không xin lỗi tôi như mọi lần, chỉ lặng lẽ ra đi. Một tuần, rồi một tháng, khi biết anh đã thực sự rời xa tôi, tôi bỗng òa lên khóc, nhưng như một đứa bé dỗi hờn quá lâu, tôi cũng không xin lỗi và tìm đến anh.

      Đau khổ không? Nhiều lắm chứ, nhưng kiêu hãnh nhiều hơn...

      Tôi add blog anh và xin nick yahoo. Anh không từ chối.

      Tôi sẽ bắt đầu như thế nào bây giờ? Tôi không thể chắc chắn đó có phải là anh của tôi ngày xưa không, mà nếu đúng là anh ấy thì tôi cũng không biết mình phải làm gì. Đến tình cảm trong tôi bây giờ tôi cũng thấy mù mịt và vô định, liệu tình yêu trong tim tôi đã cạn khô hay vẫn còn âm ỉ cháy dưới hàng ngàn hàng vạn tảng băng kiêu hãnh? Nhưng dù thế nào tôi vẫn muốn nói chuyện, vẫn muốn tìm hiểu đến tận cùng người con trai xa lạ kia.

      - Chào anh.

      - Chào bạn.

      - Chắc anh không biết em, nhưng em biết anh đấy, hì hì. (Hình mặt cười)

      - Vậy sao? Bạn là ai, sao lại biết tôi?

      - Em tình cờ ghé qua blog của anh. Anh viết hay quá. Là chuyện của anh thật ạ?

      - À...uh. Hì, thỉnh thoảng ngồi buồn viết chơi thôi. Nghe sướt mướt quá nhỉ?

      - Không đâu, thấy xúc động ghê... Đó là mối tình đầu của anh đấy à? (Xin lỗi em hơi tò mò.)

      - Uh, mối tình đầu. Rất khó quên bạn ạ. Bạn là con gái? (Mình cũng tò mò nhé?)

      - Vâng, em là con gái. (Mặt cười)

      Rồi tôi với anh chát chít với nhau cả tiếng đồng hồ sau đó. Anh cởi mở, thân thiện và sâu sắc y như những gì thể hiện trong blog. Tôi cố để ý xem cách nói của anh có giống với con người tôi đã yêu năm năm trước hay không, nhưng đành chịu. Không có gì đặc biệt cả. Hơn nữa, nếu là một người, chắc gì người ấy đã nói những câu của năm năm trước đây?

      Thế là, đã thành thói quen, tối nào tôi cũng online và chát với anh.

      - Này em gái (cho anh gọi thế nhé), từ trước đến giờ em khai thác anh hơi bị nhiều đấy. Hôm nay cho anh khai thác lại. Kể chuyện tình yêu của em cho anh nghe đi?


      Phải chăng số phận trớ trêu khiến chúng tôi tìm lại được nhau?
      - Ờ... cũng chẳng có gì đặc biệt anh ạ. Hiện giờ em đang alone mà.

      - Vậy là trước kia đã từng yêu?

      - Vâng, đã yêu.

      - Xin lỗi đã khơi lại chuyện cũ làm em buồn. Nhưng, lại tò mò nhé, sao hai người lại chia tay vậy?

      - Cũng như chuyện của anh thôi, một bên tự kiêu còn một bên tự ái.

      - Ôi trời, hóa ra cũng có người giống mình à? Đừng nói chàng trai của em cũng dân kỹ thuật vô tâm và khô khan giống anh nhé!

      - Vâng, anh ấy vô tâm và khô khan như anh.

      - Hả? Nhưng không khô khan đến độ không biết nói một câu "Anh yêu em" cho tử tế đấy chứ?

      - Vâng, anh ấy không nói "Anh yêu em", anh ấy nói "Aishiteru!"

      Im lặng.

      - Này, đừng có lôi chuyện của anh ra châm chọc nha!

      - Đâu mà, em đang kể chuyện của em mà?

      - Thế anh chàng của em cũng biết tiếng Nhật à?

      - Vâng, anh ấy và em quen nhau trong lớp tiếng Nhật. Ngày ấy anh ấy vừa ra trường còn em là sinh viên năm nhất.

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:

      HELLO

    2. #2
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,130
      Cảm ơn
      422
      Được cảm ơn 3,741 lần, trong 604 bài

      Mặc định

      phần 2 : Hình như con vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều ông trời ạ. Ông trời đã run rủi cho chúng con gặp nhau phải không? Vậy ông thương ông hãy thương cho trót, ông hãy để anh ấy vẫn còn yêu con, ông nhé!

      Tay tôi run bắn khi gõ những dòng ấy. Có nên nói hết, kể hết ra lúc này không? Còn anh, anh có linh cảm gì không chứ? Có phải là anh không, ông trời ơi?

      - Em kể tiếp đi.

      - Thì... chúng em yêu nhau, thế thôi. Hai năm tự kiêu và tự ái rồi chia tay.

      - Hai năm à?

      - Vâng.

      - Giờ em còn gặp lại cậu ấy không?

      - Không anh ạ, có duyên ắt sẽ gặp lại, còn nếu không, dứt khoát hẳn là hơn...

      - Em tin vào duyên số à?

      - Vâng. Trước đây thì không. Bây giờ, đôi lúc, em tin.


      Tôi ngỡ đã gặp lại được anh ngày xưa của tôi

      - Này em, chúng ta trò chuyện với nhau qua mạng lâu rồi mà chưa biết mặt nhau, chưa gặp nhau lần nào nhỉ?

      Tim tôi suýt ngừng đập.

      - Sao bỗng dưng anh có ý tưởng ấy?

      - Thì... tự nhiên thôi. Gặp nhau trò chuyện sẽ thấy thân thiết hơn đấy, em gái ạ. Hay là em sợ anh nhỉ?

      - Hứ, ai sợ anh chứ? Gặp thì gặp! Em có võ đấy, không làm gì nổi em đâu.

      Tôi và anh hẹn nhau tại một quán cafe ven hồ. Tôi cố gắng phóng xe thật chậm để kìm những nôn nóng lòng mình lại. Linh cảm càng lúc càng mạnh hơn... Có phải anh không? Nếu là anh, con phải làm gì hả trời? Hình như con vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều ông trời ạ. Ông trời đã run rủi cho chúng con gặp nhau phải không? Vậy ông thương ông hãy thương cho trót, ông hãy để anh ấy vẫn còn yêu con, ông nhé!

      Chân tôi như muốn rời ra khi bước lại phía dãy bàn cafe bên hồ. Đông người quá, mà hình như không có ai quen. Hay anh chưa đến nhỉ? Tôi rút điện thoại ra gọi. Tiếng nhạc chuông vang lên gần đó. Một người con trai quay lại, hơi bất ngờ rồi cũng mỉm cười bước lại gần tôi.

      Tôi đứng như chôn chân xuống đất. Khuôn mặt này... chẳng có gì quen thuộc cả. Không phải anh! Không phải anh của tôi! Thật trớ trêu!

      - Chào em.

      - Vâng... chào anh.

      - Em sao thế? Em mệt à?

      - Không ạ, chắc tại gió hồ hơi lạnh.

      - Vậy còn thích chọn chỗ ngồi ven hồ cơ, hay là ta vào trong quán nhé?

      - Thôi, không sao đâu ạ, ngồi ngoài này thoáng hơn.

      Tôi theo anh lặng lẽ ngồi xuống ghế. Miệng tôi lời lẽ cứ bay đi đâu hết, ngay cả một câu hỏi xã giao tôi cũng quên tiệt vào lúc này.

      - Em thất vọng đúng không?

      - Dạ? Dạ... không ạ, sao lại thất vọng ạ?

      - Vì anh không phải là... anh.

      - ...

      - Anh cũng đã nghĩ em là cô gái ngày xưa.

      - Vậy... anh có thất vọng không?

      - Không. Sao phải thất vọng nhỉ? Thực ra anh cũng chuẩn bị tâm lý rồi. Không nên quá tin và quá ảo tưởng vào một cái gì.

      - Nhưng anh cũng đã tin, đã ảo tưởng, đúng không?

      - Ừ thì... thú thực, có chứ. Nhưng khi nhìn thấy em, anh chợt nghĩ là, cô gái ấy kia, tuy không phải người cũ của mình, nhưng đó là cô gái đã đọc blog mình, đã chia sẻ với mình rất nhiều, đã làm cho mình vui mỗi khi buồn chuyện quá khứ. Cô gái ấy cũng có một câu chuyện tình yêu gần giống mình, như thế chẳng thú vị sao, biết đâu lại là duyên... từ kiếp trước, nhỉ?


      Nhưng đó chỉ là cuộc gặp gỡ lần đầu của hai... người lạ
      - Ơ... vâng. À, em không biết.

      - Chúng ta cần thoát khỏi cái bóng của quá khứ, đúng không em? Anh không phải người yêu cũ của em và em cũng vậy.

      - Hình như cả anh và em đều là những kẻ lãng mạn...

      - Ừ, nhưng em nhiều hơn. Anh vốn dân kỹ thuật...

      - Khô khan và vô tâm!

      - Có thấy sợ không?

      - Không, chỉ sợ cái bệnh tự ái.

      - Còn anh thì sợ bệnh tự kiêu.

      - Haha, hình như chúng ta xung khắc.

      - Khác cực mới hút nhau chứ! Mà... còn lạnh không cô bé...? Cô bé gì nhỉ? Ôi trời, anh còn chưa biết tên em.

      - Em á? Em tên... Người lạ!

      Cả hai chúng tôi đều bật cười. Ừ nhỉ? Tại sao chúng tôi lại quên khuấy mất việc phải hỏi tên nhau từ lần chat đầu tiên cơ chứ? Chắc vì tưởng mình đã… biết rồi? Phải không ông trời?

      nguồn : Eva.vn
      HELLO

    3. Những thành viên đã cảm ơn nhockid vì bài viết hữu ích:


    4. #3
      Tham gia
      20-03-2008
      Địa chỉ
      Binh Thanh
      Bài viết
      125
      Cảm ơn
      39
      Được cảm ơn 210 lần, trong 58 bài

      Mặc định

      Mình không có bàn về câu chuyện quá ư là hay và lãng mạn của member nhockid, chỉ có một điều là mình nhớ chữ "anh yêu em" trong tiếng Nhật phải viết là "aishite iru" mới đúng, nhockid kiểm tra lại thử.
      Tran Dao Trading and Engineering Co., Ltd

    5. #4
      Tham gia
      11-06-2009
      Bài viết
      75
      Cảm ơn
      64
      Được cảm ơn 282 lần, trong 35 bài

      Mặc định

      câu chuyện ma nhockid kể em đọc nghe sao cảm động quá thật là một mối tính lãng mạng, nhưng khi đọc xong em cảm thấy nhớ nhớ thương thương 1 người (tên Vinh).
      Sửa lần cuối bởi quochungktb; 15-06-2009 lúc 19:02.

    6. #5
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,130
      Cảm ơn
      422
      Được cảm ơn 3,741 lần, trong 604 bài

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi luanCSCEC Xem bài viết
      Mình không có bàn về câu chuyện quá ư là hay và lãng mạn của member nhockid, chỉ có một điều là mình nhớ chữ "anh yêu em" trong tiếng Nhật phải viết là "aishite iru" mới đúng, nhockid kiểm tra lại thử.
      cái nguồn nó ghi vậy thì viết vậy , chứ nhockid đâu biết tiếng nhật đâu , giữ đúng bản quyền mà
      HELLO

    7. #6
      Tham gia
      19-05-2009
      Bài viết
      795
      Cảm ơn
      1,746
      Được cảm ơn 851 lần, trong 398 bài

      Mặc định

      định mệnh của các vì sao là đổi ngôi ko báo trước
      Định mệnh của anh - chính là em!
      chắc là câu chuyện nè nó thế

      hix - em tin vào duyên số và số phận lém kác pác ah - keke
      Thích đy chơy, ăn quả bơ, độy mũ phớt

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Tag của Chủ đề này

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016