• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp

      ntech.com.vn

  • Kết quả 1 đến 7 của 7
    1. #1
      Tham gia
      06-04-2008
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 24 lần, trong 6 bài

      Thumbs up 1001 câu chuyện cảm động sưu tầm

      Những bông hồng của Ruby


      Hàng xóm nhà tôi là những người kì quặc. Bọn trẻ chúng tôi thường gọi họ là Jack “điên” và Ruby “mũi đỏ”. Họ ngồi ngoài hiên uống rượu cả ngày. Tất cả những gì chúng tôi có thể nghe họ nói là: “Bọn nhóc! Tránh xa những chậu hoa hồng ra!”.

      Jack và Ruby có một đứa con trai, Jack nhỏ. Anh ta đi chiến trường Việt Nam. Ngày Jack nhỏ trở về, chúng tôi đang chơi bóng trong sân nhà. Johnny cố bắt quả bóng và trượt chân ngã vào những chậu hồng.



      Đau đớn, nó thét lên thật kinh hoàng nhưng những bụi hồng thì còn kinh hoàng hơn. Ít nhất cũng phải chục chậu đã bị phá huỷ hoàn toàn. Johnny vừa hét vừa nhổ gai. Đúng lúc đó một chiếc xe lao đến, người đàn ông lao về phía Johnny và hét lên: “Chúng mày làm cái quái gì thế? Hãy nhìn xem chúng mày đã làm gì với những bông hoa! Chúng mày chỉ giỏi phá hoại”.



      Sau đó là những phút giây hỗn loạn. Bọn tôi chạy tán loạn. Ruby và Jack cố gắng can ngăn con trai. Anh ta tiếp tục gào thét lạc cả giọng. Ruby không phải là người tôi có cảm tình nhưng tôi thực sự thấy buồn khi nhìn cảnh bà vừa khóc vừa van nài Jack nhỏ vào nhà.



      Tôi và đứa em gái chạy như bay về nhà, hốt hoảng kể lại cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ mắng chúng tôi: “Mẹ đã bảo là không được chơi gần những chậu hồng rồi cơ mà. Đi ra ngoài và giúp mẹ sửa lại hoa cho bác Ruby”.



      “Mẹ, con nghĩ là mẹ không thích nhà họ cơ mà” - tôi phản đối



      Mẹ nghiêm khắc nhìn còn bọn tôi riu ríu bước theo.



      Trong khi mẹ kiểm tra những chậu hồng bị dập, bọn tôi thì thầm đoán xem thằng Johnny có nhổ hết được gai ra không. Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở, Ruby chầm chậm bước ra với đôi mắt đỏ hoe.



      Ruby bước lại gần chỗ mẹ tôi. Hai người phụ nữ nhìn nhau. Chúng tôi nín thở, chờ xem ai sẽ là người “nổ pháo” trước.



      Bỗng nhiên mẹ tôi bước về phía trước, nắm lấy tay Ruby: “Tôi rất mừng khi con trai chị đã trở về. Chắc thời gian ở Việt Nam kinh hoàng lắm. Chúng tôi rất xin lỗi về những bông hồng. Bọn trẻ sẽ sửa lại chúng. Và hi vọng đến mùa hè, những bông hoa lại có thể nở ”.



      Thật lạ, Ruby mỉm cười dù hai mắt bà vẫn long lanh những giọt nước mắt: “Tôi biết chúng tôi thật khắt khe về những chậu hồng, nhưng chúng thật đặc biệt với chúng tôi. Hồi mẹ tôi từ Anh sang đây, bà đã mang theo hạt giống loài hoa yêu thích nhất để trồng. Chúng nhắc bà nhớ về quê hương”.



      Bà dừng lại một chút rồi buồn buồn nói tiếp: “Kể từ khi mẹ tôi mất, dù chúng tôi đã cố gắng nhưng hoa hồng không đẹp như ngày được mẹ tôi chăm. Mẹ tôi mất khi Jack đang ở Việt Nam, chúng tôi đã giấu nó. Khi nhìn thấy những bụi hồng bị phá, nó không kiềm chế nổi”.



      Bây giờ thì tôi thật sự thấy buồn cho bác Ruby. Chắc là mẹ và em gái tôi cũng thế.



      “Chúng tôi cũng thích những bụi hoa này lắm!” - Mẹ tôi nói - “Để tôi giúp chị chăm sóc chúng, trước đây tôi cũng biết chút ít về trồng hoa”.



      Mẹ tôi và bác Ruby cùng chăm sóc hàng rào hoa hồng suốt mùa hè đó và nhiều mùa hè sau nữa. Cả tôi và em gái tôi cũng vậy. Tình hàng xóm giữa hai gia đình ngày càng gắn bó và nhiều kỷ niệm, trong đó có cả lễ tốt nghiệp Đại học của anh Jack nhỏ.



      Nhiều năm sau, khi ông Jack qua đời còn anh Jack đi làm xa, Ruby trở thành một phần của gia đình tôi. Bà không còn là Ruby “mũi đỏ” nữa mà là bác Ruby. Và hoa hồng không chỉ là hoa hồng, mẹ tôi đã biến chúng thành chiếc cầu nối giữa hai gia đình.

      Chiếc xe đạp...


      Nhìn Út hạnh phúc, lòng tôi dâng lên một niềm vui nhỏ xinh. Tôi đã làm được một việc tốt. Bạn ạ, cuộc sống là một phép nhân quả công bằng, hãy cứ Cho đi, rồi bạn sẽ được Nhận lại. Đừng sợ thiệt thòi hay bị người khác nói là ngốc nghếch mà dừng lại. Chỉ cần, điều bạn làm Xuất Phát Từ Trái Tim.

      Cạnh nhà tôi có một nhỏ tên là Út “ve chai”. Út vì nó là đứa con thứ 6 trong gia đình có sáu anh chị em.


      Còn “ve chai” là vì bố mẹ nó, các anh chị nó, nói chung là cả nhà đều kiếm sống bằng nghề lượm lặt ve chai. Vì là đứa út ít nên nó cũng là mống duy nhất trong gia đình còn được bố mẹ nó cho tới trường. Các anh chị nó đều phải bôn ba để kiếm sống.


      Lúc nhỏ, Út bị căn bệnh bại liệt nhẹ, làm chân nó bị tập tễnh, đi lại rất khó khăn. Khi học tiểu học rồi trung học cơ sở, vì trường gần nhà nên vấn đề đến trường của Út không có gì khó khăn. Hàng ngày, Út vẫn đi bộ đến trường trên đôi chân “không cân bằng” của mình. Bước vào cấp III, vì trường nó học ở mãi tít trong thị xã, xa gấp 2, 3 lần đoạn đường ngày trước nên vấn đề tới trường đúng giờ hàng ngày bắt đầu là một khó khăn lớn. Ít ai biết rằng Út đã phải dậy từ tờ mờ sáng, vừa hoàn thành xong công việc nhà (nấu cơm sáng cho anh chị ăn), nó đã phải lên đường đến trường khi trời còn đen thùi lụi.


      Thỉnh thoảng thấy tôi đi xe đạp lướt qua, Út tài lanh xin tôi dạy cho nó tập đi, đổi lại, nó biết làm hoa giấy rất đẹp, sẽ tặng tôi một chùm hoa thật xinh vào ngày sinh nhật. Chiếc xe đạp thì lớn mà Út lại nhỏ như học sinh cấp II, cộng với đôi chân “không bình thường”, Út ngã lên ngã xuống, đau điếng. Thế nhưng, càng ngã, nó càng gắng gượng dậy và đi tiếp. Thương cho cái xe yêu quý bị Út “đánh vật” đổ lên, dựng xuống nhiều lần, nhưng trước quyết tâm của nó, tôi vẫn cố chỉ dẫn tận tình. Cứ tập mãi, tập mãi, ngã “trày da tróc vảy” thì con bé cứng đầu cũng biết đi xe đạp. Ngày “báo cáo” thành quả với tôi, nó cười khì : “Tao tập chơi thôi chứ đến đời nào ba má tao mới đủ tiền mua cho tao cái xe đẹp như của mày”.


      Thương con bé Út nhà nghèo, tật nguyền mà vẫn ham học, lại học giỏi nữa, tôi quyết tâm sẽ đem đến cho Út một niềm vui nho nhỏ. Hàng ngày, tôi tiết kiệm tiền ăn sáng, Khi được ba mẹ thưởng, tôi cũng cất đi. Ngoài giờ học, tôi tưới cây, chăm sóc mấy con mèo, chú cún cho ngoại, ngoại thưởng cho tôi rất hậu hĩnh. Còn 3 ngày nữa thì đến sinh nhật của Út, tôi đập lợn ra và mừng rỡ vì mình đã tiết kiệm được một khoản tiền không nhỏ. Đảo qua mấy cửa hàng bán xe đạp, tôi “tá hoả” vì còn thiếu khá nhiều tiền để mua được một chiếc xe tử tế, ít ra là phải thật vững chắc để Út không bị ngã. Thấy tôi vào ngơ ra ngẩn, mẹ gặng hỏi, tôi kể cho mẹ nghe ước vọng và hoàn cảnh của Út. Thật kì diệu, mẹ đã giúp tôi hoàn thành ước nguyện nhỏ bé của mình!


      Ngày sinh nhật, nhận từ tôi và mẹ chiếc xe đạp mới coong, bóng loáng, Út cứ ngạc nhiên mãi và nở nụ cười vô cùng hạnh phúc. Vậy là từ nay, Út sẽ đến trường trên chiếc xe này, sẽ không còn phải vất vả lê bước đường xa nữa.


      Nhìn Út hạnh phúc, lòng tôi dâng lên một niềm vui nhỏ xinh. Tôi đã làm được một việc tốt. Bạn ạ, cuộc sống là một phép nhân quả công bằng, hãy cứ Cho đi, rồi bạn sẽ được Nhận lại. Đừng sợ thiệt thòi hay bị người khác nói là ngốc nghếch mà dừng lại. Chỉ cần, điều bạn làm Xuất Phát Từ Trái Tim.

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:

      LÊ ĐÔN LONG

    2. #2
      Tham gia
      06-04-2008
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 24 lần, trong 6 bài

      Mặc định

      Tiếng cười


      Ngày còn bé, tôi rất hay bị mắng là "vô duyên" mỗi khi cười nói nhăn nhở không có ý tứ gì cả. Có người rộng lượng hơn thì mắng yêu: "Con gái mà chưa nói đã cười, vô duyên !". Sau đó thì tôi biết người nói câu ấy đã lấy ý từ câu: "Vô duyên chưa nói đã cười / Có duyên gọi chín, mười lời chả thưa".
      Biết được câu này tôi thích chí lắm, vì nếu vô duyên chưa nói đã cười là một lời chê thì có duyên gọi chín, mười lời chả thưa càng không phải lời khen. Vậy phải thế nào mới đúng là "có duyên"?
      Tôi bắt đầu để ý xem đứa bạn gái kia làm thế nào mà được nhiều người khen là có ý có tứ, là "Con bé nhà ấy có duyên quá!". Tôi thấy ngoài chuyện thưa gửi lễ phép, nó còn rất có ý tứ mỗi khi đi đứng, ăn uống, nói năng, đặc biệt là khi cười bao giờ nó cũng chỉ cười mỉm và thường lấy tay che miệng. Thỉnh thoảng cũng có lần lỡ cười to nó liền nhớ ra và lập tức ngậm ngay miệng lại.
      Thế là tôi biết rồi, cười mỉm là có duyên chứ gì! Tuy biết vậy nhưng học theo không phải dễ. Vì cứ mỗi lần ngồi túm năm, tụm ba lại với nhau là lũ chúng tôi lại phá ra cười như pháo. Cười đến tắt lặng cả tiếng, ôm bụng mà cười, bò ra đất mà cười, cười đến giàn giụa nước mắt. (Ôi bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thèm). Tôi cũng hiểu ra rằng cái duyên của đứa bạn tôi không phải tự nhiên mà có, nó được mẹ nó chăm chút uốn nắn từng ngày. Còn cha tôi thì chả mấy khi để ý đến những chuyện ấy.
      Nhưng có lẽ cười có duyên hay vô duyên bây giờ không quan trọng. Chỉ cần cười được là tốt rồi. "Nụ cười bằng mười thang thuốc" mà lại. Tôi còn nhớ một truyện ngắn của Nam Cao có tên là Nụ cười.
      Truyện kể về một cậu bé mồ côi tên là Hoạt, lúc nào người ta cũng thấy cậu cười tươi, không bao giờ than van oán trách. Khi ở nhờ nhà một người bà con (thật ra là đi ở chăn trâu) cậu bị đối xử không được tốt lắm.
      Sáng sớm mùa đông đi ra đồng mà chỉ có một cái áo phong phanh, môi tím tái rét run cầm cập. Vậy mà vừa đến đầu làng gặp anh trai về thăm, cậu vẫn cười đùa vui vẻ, còn trêu chọc cả bà bán xôi, cốt để cho anh thấy là em không rét, em không đói, em không sao cả, anh đừng lo. Đến hồi phải đi bán lạc rang tự kiếm sống cũng vẫn thường cười vui vẻ với mọi người. Khi người anh qua cơn khó khăn, tìm được em thì thấy em đã tự lo cho mình được rồi và vẫn đùa nghịch như trước. Người anh rưng rưng nghĩ: “Nếu cha ta ở dưới suối vàng thấy em ta biết cười như thế này, chắc cha hài lòng lắm".
      Tất nhiên tiếng cười của cậu bé Hoạt không giống tiếng cười của kép Tư Bền trong truyện cùng tên của Nguyễn Công Hoan, vốn là bi kịch của người nghệ sĩ. Kép Tư Bền khi bước ra sân khấu làm trò cho khán giả cười để mua vui (để kiếm sống) mà trong lòng rối bời. Chỉ cần bước vào sau cánh gà là kép Tư Bền đã phải đối diện với cuộc đời thật nghiệt ngã đang chờ.
      Đó là chuyện trong sách vở. Còn bây giờ, mỗi khi chúng ta đến một cửa tiệm nào đó, chúng ta thường được tươi cười chào đón ân cần thắm thiết. Ta cảm thấy ta được quý trọng lắm. Nhưng khi hàng đã mua xong, tiền đã trả hết, ta bước ra khỏi cửa rồi nếu phát hiện ra điều gì đó và quay trở lại thì sẽ chẳng còn thấy đâu nụ cười khi nãy nữa.
      Một lần tôi được đến một khách sạn lớn trong ngày khai trương. Khách đông nườm nượp suốt ngày, nhân viên phục vụ rất vất vả. Vậy mà hai cô gái mặc áo dài, trang điểm đẹp vẫn luôn tươi cười.
      Tôi buột miệng hỏi một câu vô duyên: "Làm ở đây chắc lúc nào cũng phải cười?", không ngờ các cô gái thật thà thú nhận ngay: "Dạ, phải vậy thôi. Tụi em dù có mệt muốn chết cũng cứ phải nhe răng ra mà cười!".
      Cậu bé Hoạt của Nam Cao đi bán lạc rang cũng luôn cười với mọi người, nhưng không phải cười để bán hàng, mà là cười thật. Cậu cười với cuộc đời, cười với mọi người, cười với chính mình khi chỉ có một mình. Cười trong lúc rét, trong lúc đói, trong lúc bơ vơ. Cười để vượt lên hoàn cảnh.
      Năm quan đổi lấy miệng cười
      Mười quan chẳng tiếc, tiếc người có duyên.
      Tiếc người có duyên, không phải tiếc người có… xe. Đó là ca dao xưa nói vậy.
      Hay cười hay không hay cười là do bản tính của mỗi người, tuy vậy "Không phải tất cả những ai cười với anh đều là bạn". Tôi đã từng ghi câu nói này vào sổ tay. Song tôi cứ nghĩ nếu hằng ngày, bất cứ lúc nào từ trong nhà bước ra đường hoặc từ ngoài đường bước vào nhà ta đều có thể cười được và cũng đều được đáp lại bằng những nụ cười ấm áp thân thiện, thì có phải ăn gì ta cũng thấy ngon hay không?


      7 kì quan

      Một nhóm học sinh đang học cách viết luận về chủ đề 7 kì quan thế giới. Cuối giờ, mỗi em phải liệt kê được 7 kì quan theo suy nghĩ của riêng mình.
      Học sinh ngồi ríu rít bàn bạc rằng những công trình nào nên là kì quan của thế giới. Tháp nghiêng Pisa, Kim tự tháp Ai Cập, kênh đào Panama, Vạn lý trường thành … đều được chọn lựa.
      Cuối giờ khi thu bài, một cô bé vẫn băn khoăn cầm bài viết để trắng. Cô bé giải thích :
      -Em vẫn chưa liệt kê xong vì có nhiều kỳ quan quá ạ!
      -Em hãy thử kể những kì quan theo ý em để các bạn và cô nghe xem có thể giúp em được không? – Cô giáo nhiệt tình hướng dẫn.
      Cô bé do dự :
      -Em nghĩ 7 kì quan trên thế giới nên là : xúc giác, vị giác, thị giác, thính giác, khả năng đi lại được, nụ cười và sự yêu thương.
      Bạn thân mến, bạn không phản đối cô bạn nhỏ của chúng ta chứ? Thật vậy, chúng ta vẫn có thể sống vui nếu không có tháp nghiêng Pisa, không có tháp Eiffel và Kim tự tháp Ai Cập … Nhưng chúng ta sẽ khó khăn biết bao nếu thiếu một trong bảy “kì quan” của cuộc sống mà cô bạn đã kể. Hơn nữa, nhiều tỷ người trên Trái Đất mới có một kì quan kiểu như Kim Tự Tháp, trong khi mỗi người chúng ta lại có cho riêng mình những 7 kì quan. Chúng ta thật giàu có biết bao. Đó mới là những kì quan mà chúng ta cần yêu quý và trân trọng nhất
      LÊ ĐÔN LONG

    3. #3
      Tham gia
      06-04-2008
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 24 lần, trong 6 bài

      Mặc định

      Tha Thứ Cũng Là Một Nghệ Thuật


      Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.
      Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy.
      Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói : “Cảm ơn bố, cứ kệ con !”.
      Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái.
      Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo : “ Anh dùng phao đi !”. Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.
      Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau…
      Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và “Không, cảm ơn”- Anh ta lại nói – “Cứ kệ tôi”. Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.
      Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.
      - Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ – bà anh nói – Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.
      - Bực bội ư? Hằn học ư ? Không thể thế được ! – Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ !
      Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :
      - Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao ?

      Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không ?

      Có một câu nói : “Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn”.



      Nhà hóa học trẻ
      Cindy Duhe

      15 tuổi, con người chưa nghĩ nhiều về “sự lãng mạn”. Nhưng vẫn có những người phá vỡ qui luật ấy. Eric là một ví dụ.

      Chúng tôi chỉ biết nhau qua những câu “Hello” khi vô tình gặp, từ sân trường đến hành lang. Trong lớp thì chúng tôi được xếp ngồi cạnh nhau, vì họ của chúng tôi bắt đầu bằng chữ D.

      Chỉ vì thế, mà sau vài tháng, dư luận về tình cảm giữa tôi và Eric bắt đầu lan nhanh như chạy đua. Tôi mến Eric, nhưng tôi không biết Eric có bao giờ quý mến tôi không. Thế là tôi cứ ngồi đợi, suy tính xem mình nên trả lời “yes” hay “no” nếu cậu ta nói với tôi cái câu nói “định mệnh” ấy.

      Ai chẳng biết học sinh thì chẳng có nhiều tiền, và câu nói “I you” ghi trên vở đơn giản hơn nhiều, và đỡ tốn hơn nhiều so với một hộp chocolate hoặc một bó hoa.

      Cuối cùng, vào một buổi sáng, khi tôi vừa bước xuống xe bus của nhà trường, Eric giúi vào tay tôi một mẩu giấy và chạy mất. Không một câu nói, dù chỉ nói thầm. Tôi mở tờ giấy cẩn thận như đứa trẻ bóc kẹo và đọc:

      - Cindy thân mến! tớ có một từ này rắc rối lắm! Nó nói về người mà tớ thích. Bạn thử xem có dịch hộ tớ được không...”

      Tiếp theo là mấy con số: "39 - 8 - 92"

      Chẳng có gì ngoài mấy con số ấy. Tôi bối rối lắm! Nhưng tiếng chuông đã vang lên và tôi phải chạy ngay vào lớp học.

      Ngày qua ngày, tôi cứ dằn vặt với thực tế là tôi chẳng hiểu quái gì về mấy con số này.

      Buồn bã như thế, tôi vẫn phải đi học môn Hóa, là môn mà tôi ghét nhất. Nhưng Eric lại rất siêu. Cô giáo bảo trọng lượng nguyên tử Oxy là 8. Tám à... Nó làm tôi nhớ đến một trong 3 số mà Eric viết. Liệu có phải là cậu ta dùng những con số hóa học để thách đố tôi... Tôi đi tìm bảng tuần hoàn. Con số đầu tiên: 39 là “Y” (kí hiệu của nguyên tố ytri). Có thể như thế. Oxy – kí hiệu “O”, là chữ thứ hai. Chữ thứ 3 là “U” – kí hiệu nguyên tố Urani. Y – O – U! Là tôi... Đúng là tôi!

      Eric là một cậu bé thông minh. Khi tôi nhận ra những gì cậu ta viết, trước khi viết câu trả lời, tôi phải về nhà rửa mặt cho bình tĩnh lại. Để đảm bảo rằng mội chi tiết của “từ ẩn” này sẽ sống trong tim tôi, chừng nào tôi còn sống.

      Kim Anh dịch.
      LÊ ĐÔN LONG

    4. #4
      Tham gia
      06-04-2008
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 24 lần, trong 6 bài

      Mặc định

      Nga , đó là 1 cô gái dễ thương, cô không mang 1 nét đẹp sắc sảo , cô chỉ đơn giản là dễ thương , trắng trẻo , có đôi mắt sắc , cái miệng chúm chím , đôi môi đỏ mọng và có giọng nói cực ấm .Tôi học chung với cô gái đó hơn 1 năm rồi , lần đầu bước vào lớp , cái ánh mắt nhìn xa xăm của cô gái đó đã làm tôi mê mẩn , nhưng tôi nhát , gì mà nhát thế ko biết , ko dám nói ra , yêu người ta mà chỉ đứng đằng xa nhìn , rồi từ từ , nhìn người đó vụt qua khỏi tầm tay của mình , tôi là 1 thằng ngốc!
      Từng ngày trôi qua , tôi vẫn đứng từ xa nhìn , một hôm , Nga đến gần tôi và hỏi
      -N ơi , nếu mình yêu 1 người nào đó , yêu thật lòng ,nhưng người ta cứ xem mình như 1 trò chơi , chỉ 1 món đồ chơi , thì sao hả N ??
      Ko biết lúc đó tại sao tôi lại ngu ngốc đến như vậy , đó là cơ hội , ko biết nhào vô mà còn trả lời
      - Có lẽ tại cảm nhận của Nga thôi , có thể người đó yêu Nga lắm , mà Nga cảm nhận sai lầm đó thôi
      Cơ hội đó vượt qua khỏi tầm tay tôi , như 1 giấc mơ , tôi tiếc lắm , tôi là 1 thằng ngốc !
      Rồi 1 hôm nọ , Nga vô lớp và cười rất tươi , vâng , Nga và cái chàng người yêu của Nga đã bắt đầu lại , nụ cười của Nga ko hiểu tại sao lại làm cho mình vui thế , vui đến độ rơi nước mắt , tim như quặn lại
      Và rồi ngày tháng cứ trôi qua , trôi 1 cách chậm rãi , tên ngốc này cứ ôm ấp 1 mối tình mơ mộng , ko kết quả ......
      Ngày 18/2/2008 , tiết sinh học , học trên phòng vi tính , Nga chọn ngay chỗ kế mình , hơi bất ngờ , hơi vui và hơi lo lắng , 15 phút trôi qua , vẫn nghe cô giáo giảng bài như thường , 20 phút trôi qua , Nga mở lời bằng 1 câu nói tôi ko thể nào tin được
      - N ơi , "sự ham muốn tình dục" của người con trai có phải chỉ dành riêng cho người mình yêu ko ??
      Tim tôi như vỡ tung , tôi ko thể nào tin vào tai mình , tôi trầm ngâm gần 1 phút , tôi trả lời với 1 giọng của kẻ sắp chết
      - ko phải đâu Nga à , cái cảm giác đó là cái bản năng của con trai , nó có thể xảy ra với nhiều người con gái khác , rất nhiều ( tôi trả lời theo hiểu biết của tôi )
      Rồi Nga đặt tiếp nhiều câu hỏi , xoay quanh vấn đề đó , tôi trả lời , trả lời mà như sắp khóc , đau đớn , đau lắm .Kết thúc tiết đó , tôi ko thể nghe đc bất kì âm thanh nào khác ngoài tiếng tim tôi đang thổn thức , nó đập chậm , ngày càng chậm và to , tôi tưởng như tôi đã chết ,tối đó tôi ko thể nhắm mắt , Trời ơi , sao lại có chuyện này xảy ra , đầu tôi tưởng tượng ra đủ cảnh tượng , tôi muốn chết quá , nhưng ko đủ can đảm để chết tôi dằn vặt , quằn quại trong đêm , tôi rên rỉ ......... và bật khóc , 3 năm rồi tôi chưa đc khóc , và giờ tôi lại khóc , ko biết vì sao tôi lại khóc , tôi khóc đến sáng , 1 thằng con trai khóc trong đêm , tôi là 1 thằng ngốc. 19/2/2008 , sáng vào lớp , đầu tiên đập vào mắt tôi là Nga đang nói chuyện gì đó với 1 thằng bạn trong lớp , 1 lát sau , tôi thấy thằng đó đứng lên , lắc đầu
      - bó tay , mấy chuyện người lớn ko , tôi cũng ko biết !
      Tôi ko còn nước mắt để khóc , chỉ biết im lặng , chờ thời gian trôi qua . Kết thúc buổi học , tôi cảm giác như vừa kết thúc 1 trận chiến đấu kinh hồn trong trái tim mình , trưa hôm đó , đúng 12h , tôi cầm bút lên , và viết

      Nga ơi , chắc giờ Nga đang vui bên người yêu của Nga nhỉ . Hôm qua , khi Nga hỏi N về chuyện "đó" , N bị shock , 1 cú shock ghê gớm lắm . Có lẽ đã đến lúc nói ra sự thật rồi , N đã yêu Nga , N đã thích Nga , cái tình cảm ấy ko thể nào mô tả qua trang giấy được . N là 1 tên ngốc , đúng 12h trưa 505 ngày trước , N đã quyết định thắp sáng trái tim mình ,hướng con tim mình về 1 người con gái . Trong quyển nhật kí của N , quyển nhật kí dầy 504 trang , ko trang nào thiếu vắng tên của Nga , N biết N đã có nhiều cơ hội , nhưng N ko biết chộp lấy , sao mà N ngốc thế ko biết . 505 ngày , xa , dài , dường như bất tận , chỉ biết đứng từ xa nhìn Nga, ko dám bày tỏ tình cảm của mình . Nga có biết không , nhiều lần Nga đặt câu hỏi với N về chuyện tình cảm của Nga và người ấy , Nga đã vô tình bóp chết trái tim N bằng hàng ngàn mũi kim , đau lắm , buốt lắm , từ nhỏ N đã bệnh hoạn , nhiều lần tưởng chừng đã chết , nhưng chưa lần nào đau như vậy . Chắc giờ Nga đang hạnh phúc lắm , thậm chí Nga còn định tiến tới 1 mối quan hệ cao hơn nữa . Buồn lắm Nga ơi , N đã đứng từ xa nhìn Nga từ rất lâu rồi , nhiều lúc N còn nhìn Nga hôn người ấy nữa , N chỉ đứng từ xa , lặng thin và tự dằn vặt mình .N viết lá thư này , Đúng , là để bày tỏ tình cảm từ lâu giấu trong lòng mình với Nga , và để CẦU XIN Nga , N ko cầu xin Nga cho N thêm cơ hội , N ko cầu xin Nga đáp lại tình cảm của N , N biết N ko xứng đáng với điều đó , nhưng Nga ơi , N cầu xin Nga hãy suy nghĩ thật kĩ , cái thứ "QUÍ GIÁ NHẤT CỦA CON GÁI" phải đc trao cho người con trai mà mình yêu quý nhất , người đó sẽ chăm lo cho Nga suốt cả đời . Xin Nga đừng u mờ vì những lời nói ngọt ngào , Nga hãy tỉnh táo , đó sẽ là cả tương lại của Nga . N chấp nhận mất Nga , N chấp nhận Nga bước đi bên người khác , N chấp nhận yêu đơn phương Nga , nhưng N ko thể nào chấp nhận Nga đánh mất bản thân mình , Nga ơi hãy hứa với N đi , hứa là Nga sẽ tỉnh táo đối mắt với cái cám dỗ hiện tại . N chấp nhận từ bỏ tất cả , Nga đối xử với N sao cũng đc . Tối nay N sẽ viết trang thứ 505 của quyển nhật kí mang tên NGA , ngày mai , Nga hãy trả lời N nhé , rồi N sẽ viết 506 cuối cùng của quyển nhật kí , N sẽ bỏ tất cả , N còn giữ rất nhiều thư từ Nga gởi cho N , dù chỉ là tờ giấy nháp , N sẽ đem ra đốt tất cả , kể cả quyển nhật kí này , chỉ cần Nga hứa với N thôi , Nga nhé . N vẫn mãi yêu Nga , yêu rất nhiều , cho dù Nga có ghét bỏ N đi chăng nữa , N vẫn vĩnh viễn yêu Nga

      2 ngày qua tôi ko đến lớp , tôi chán chường , tôi ko muốn làm phiền Nga . Tôi muốn Nga có thời gian suy nghĩ , Nga ko cần phải vì tôi nói quá mà hứa 1 lời hứa vô nghĩa , và tôi cũng cần 1 thời gian yên tĩnh , để suy nghĩ , để nhớ , và để quên , tôi muốn gạt bỏ tất cả , nhưng làm sao tôi có thể làm vậy nếu cứ giáp mặt với Nga , nhìn nụ cười của Nga mà tim cứ quặn đau.
      Đầu tiên bước vào lớp , tôi thấy Nga , vẫn thế , vẫn cái dáng vẻ làm mê hồn , vẫn mái tóc dài , làn da trắng như tuyết , tôi ko nói gì , lặng lẽ vào chỗ ngồi quen thuộc , ngồi kế bên tôi là 1 nhỏ , nhỏ tên Thúy , thấy tôi nhỏ hỏi :
      - N nè , 2 ngày sao nghỉ vậy , ko có giấy phép nữa , tưởng ông có chuyện gì , tui lo quá trời lun , mà sao ông phờ phạc quá vậy ,bệnh lắm à ???
      Và hàng chục câu hỏi , tôi ko buồn trả lời , chỉ ậm ừ . Tiết đầu trôi qua , tôi chẳng thèm nghe xem thầy giảng cái gì , mặc dù đó là tiết Toán , tiết tôi thích nhất . Tiết 2 cũng là Toán , cũng thế , thời gian chầm chậm , lặng lẽ ......Tiết 3 là tiết Giảng Văn , tiết này khá buồn ngủ , mặc dù tôi làm văn cũng đc , nhưng tôi ko thích cái lối làm văn mà ai đó sắp đặt đề tài cho mình , nên tôi cũng ko thích cho lắm ...
      Tiết 4 ... tôi nghĩ chắc Nga ko coi lá thư mình ra gì , chắc đó chỉ như những lá thư tỏ tình mà Nga đã từng nhận thôi . Nhưng tôi đã nhầm , Nga đưa tôi 1 tờ giấy , tôi đọc "N , sau khi đọc thư của N , Nga cảm thấy Nga thật ngốc , Nga ko biết là N thích Nga đến như vậy , tình cảm của N làm cho Nga xấu hổ quá . Nga cũng rất thích N , thích cái tính thật thà , thích sự hiểu biết rộng rãi của N , thích cá tính hay giúp đỡ người khác và sự thông minh của N , nhưng tình cảm đó chỉ như 1 đứa em gái đối với 1 người anh trai mà thôi . Tình cảm của N , Nga ko thể đáp lại , Nga xin lỗi , còn việc Nga đánh mất bản thân mình , N nên suy nghĩ thoáng hơn , đó là 1 cách thể hiện tình yêu , Nga trao cho người Nga yêu để thể hiện tình yêu đối với người đó , Nga biết người đó rất yêu Nga , N ơi , Nga xin lỗi N
      Tim tôi như ngừng đập , hơi thở tôi gián đoạn , tôi ko hiểu chuyện gì đang xảy ra , tôi đứng dậy , vụt chạy , mặc dù cả lớp nhìn tôi , cô giáo cũng nhìn , tôi cứ chạy , chạy ra khỏi lớp , tôi chạy ra khỏi trường , tôi ko biết tại sao tôi lại làm thế , đau quá , đau chết mất ....................
      Tôi chạy ra công viên , giữa trưa , công viên vắng lặng đến ko ngờ , tôi ngồi đó , gục mặt , tôi muốn chết quá ....
      1 tiếng trôi qua , tôi vẫn suy nghĩ , tôi suy nghĩ nên chết như thế nào , chết thế nào mà ko đau đớn , chết để kết thúc nỗi đau này , đau quá ......
      Bỗng có tiếng quen quen :
      - Nè ông kia , muốn chết thì chết 1 mình đi , đừng hại tôi phải đi kiếm ông khắp nơi để trả ông cái cặp chứ , cả lớp tưởng ông bị khùng đó !
      Nhỏ Thúy , nhỏ ngồi cạnh tôi đó mà , tôi ko nói gì , mắt tôi vẫn ướt , ko muốn cho nhỏ nhìn thấy , tôi quay lưng lại , bỗng tôi chợt nhớ , làm sao nhỏ biết tôi ở đây , công viên này là nơi tôi thường ngồi 1 mình , mơ mộng , và cũng ít ai biết đến cái công viên bé tí này , sao nhỏ biết mà đến tìm tôi ????
      Nhỏ im lặng , tôi cũng im lặng , 1 phút 2 phút trôi qua , tôi như chết đứng , ko nhúc nhích , giọng nhỏ thỏ thẻ
      N ơi ,Thúy xin lỗi vì đã đọc là thư của N , Nga cũng cho Thúy xem lá thư N gởi Nga rồi .Thúy biết chuyện xảy ra , Thúy biết chuyện giữa Nga và N ,biết rằng N đang buồn lắm , đau khổ lắm . N biết ko , chắc giờ N đang muốn chết lắm phải ko ? N cảm thấy trên thế giới này ko còn lí do để N tồn tại , nhưng N ko biết rằng , có 1 cô bé , từ đầu năm học trước ,
      cô bé đó đã để ý N , nhưng rồi cũng như N , cô bé đó cảm nhận đc trái tim của N chỉ hướng về 1 người khác , cô bé đó lặng lẽ nhìn N từ xa , buổi tối , cô bé đó cũng đến công viên này , ngồi ở 1 góc khuất mà N ko thấy , để có cảm giác đc gần N . Nếu N muốn từ bỏ cuộc sống này thì xin N hãy suy nghĩ kĩ lại , trên thế giới này vẫn có 1 người lo lắng cho N , quan tâm mỗi khi N nghỉ học và muốn đc trong vòng tay của N
      LÊ ĐÔN LONG

    5. #5
      Tham gia
      06-04-2008
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 24 lần, trong 6 bài

      Mặc định

      Ai là thằng ngốc


      Ở nơi nọ, có một gia đình hạnh phúc, nhưng đén một ngày, người chồng bị bệnh qua đời. Vợ của anh ta nuối tiếc tình cảm ân ái của 2 vợ chồng, trong lòng vô cùng đau xót. Tuy chồng cô đã bị chôn vùi sau nấm mộ, nhưng cô ta vẫn ngày ngày nấu cơm, canh, bê ra trước mộ cúng chồng.

      Lần nào ra mộ, cô ta cũng đau đớn than khóc: “Anh yêu quí, anh ăn một chút đi”

      Ngày nào cũng vây, cô ta khóc đến cạn nước mắt, cũng chẳng thiết làm lụng, cũng không còn muốn sống, toàn bộ thời gian đều dành cả cho việc cúng chồng. Không lâu gia sản cũng dần dần tiêu hết.

      Người trong thôn xem thấy khó coi, thế là…
      Có một đứa trẻ chăn trâu tìm được đầu của một con trâu đã chết, xách đén đặt trên mộ. Nhìn thấy người phụ nữ lại cúng tế, mới cầm rất nhiều cỏ non, đặt trước mặt con trâu, lớn tiếng khóc và nói: “Trâu yêu quý ơi, mày tỉnh lại ăn một chút đi nhé!”

      Người phụ nữ nghe thấy liền nói với người chăn súc vạt: “Mày là con cái nhà ai? Trâu chết rồi làm sao có thể sống lại được? Mày mau về nhà nói với bố mẹ mày đi! Ở đây ra sức khóc phỏng có ích gì? Thực là đứa trẻ ngốc nghếch!”

      Đứa trẻ đó bèn trả lời: “Tôi không phải là kẻ ngốc. Tôi ở đây khóc nhiều một chút, không biết chừng nó có thể sống lại. Chồng của bà đã chết từ lâu, bà còn ngày ngày nấu bao nhiêu đồ ăn thức uống cho ông ta. Bà mời là đồ ngốc!

      Người phụ nữ nghe thấy giật mình tỉnh ngộ, bất giác cười to cảm thấy mình thực là đồ ngu. Từ đó ngày ngày không còn cúng chồng như xưa nữa!



      Bài học về cách chấp nhận


      Ở một ngôi trưởng tiểu học nọ có tổ chức một buổi văn nghệ do chính các học sinh trong trường biểu diễn. Họ tổ chức hẳn một cuộc thi giữa các lớp để tuyển diễn viên cho các vai diễn trong vở kịch của trường, những đứa trẻ rất hăng hái tham gia. Cậu bé hàng xóm của tôi cũng là một trong số những đứa trẻ đó. Mẹ cậu nói với tôi rằng cậu đã rất nghiêm túc chuẩn bị cho cuộc thi này. Cậu đã đứng hàng giờ trước gương để tập luyện chỉ với mong muốn có một vai diễn phụ trong vở kịch. Hơn ai hết mẹ cậu biết rằng cậu không có khiếu đóng kịch nhưng bà vẫn ủng hộ hết lòng cho nỗ lực của đứa con trai bé nhỏ.
      Ngày diễn ra cuộc tuyển chọn tôi đã cùng mẹ cậu bé đến trường đón cậu tan học. Vừa thấy chúng tôi, cậu bé vội chạy đến ngay, đôi mắt sáng long lanh ngập tràn vui sướng và hãnh diện :
      _Mẹ ơi, mẹ thử đoán xem nào?
      Và như không thể chờ được,cậu bé la toáng lên bằng giọng nói hổn hển và xúc động :
      _Con được cô chọn là người vỗ tay và reo hò, mẹ ạ!

      (sự ngây thơ, hồn nhiên, đáng yêu của cậu bé khiến tôi vô cùng bất ngờ, tôi cứ tưởng nó sẽ tức tối hay buồn rầu..., nhưng đổi lại như các bạn thấy đấy...hãy thử nghĩ xem liệu chúng ta có được như cậu bé trong tinh huống như thế, liệu chúng ta có thể chấp nhận chỉ là người vỗ tay và reo hò??? Với một sự nỗ lực nhất định, đôi lúc kết quả lại không được như ta mong muốn, đó là thực tế, vì sự mong đợi đôi khi vượt quá khả năng bản thân mình, vấn đề là ta có chấp nhận nó như một thực tế và bằng lòng với những gì mình có hay không mà thôi...)
      LÊ ĐÔN LONG

    6. #6
      Tham gia
      19-03-2008
      Bài viết
      87
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 197 lần, trong 28 bài

      Mặc định

      đọc xong những mẩu truyện trên, tui cảm nhận được rất nhìu điều hay , rất nhìu điều mà mình cần phải suy nghĩ thêm về cuộc sống ^ ^ cảm ơn u đã post cho anh em những điều bổ ích
      Chỉ có yêu mỗi em và game thôi

    7. #7
      Tham gia
      17-10-2008
      Bài viết
      4
      Cảm ơn
      0
      Thanked 2 Times in 1 Post

      Mặc định

      Cảm ơn Rất Nhiều Về Những Mẫu Truyện

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Các Chủ đề tương tự

    1. Trợ giúp - UPS ơi, 1001 thắc mắc của người tiêu dùng đây nè!
      Bởi cauchi trong diễn đàn Thiết bị điện khác...
      Trả lời: 664
      Bài cuối: 09-12-2017, 08:47
    2. Trợ giúp - Tổng hợp: 1001 thắc mắc của người tiêu dùng về Động cơ- máy bơm nước.
      Bởi longVN trong diễn đàn Động cơ điện
      Trả lời: 363
      Bài cuối: 01-11-2016, 09:33
    3. Cần bán - Chuyên thiết bị chuyển đổi tín hiệu của M-system Japan
      Bởi maiquan trong diễn đàn Biến tần, PLC, LOGO, thiết bị điều khiển
      Trả lời: 0
      Bài cuối: 23-10-2013, 14:22
    4. Đồ án TN chuyên ngành HTĐ chuyên đề : Thiết kế HTCCĐ cho NM liên hợp dệt
      Bởi htvnn09 trong diễn đàn ĐỒ ÁN - LUẬN VĂN TỐT NGHIỆP
      Trả lời: 4
      Bài cuối: 18-04-2012, 09:25

    Tag của Chủ đề này

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016