• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp


  • Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
    Kết quả 11 đến 18 của 18
    1. #11
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,497
      Cảm ơn
      1,184
      Được cảm ơn 3,914 lần, trong 1,469 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Dưới đây là hình vẽ cấu trúc của một máy ảnh DSLR cơ bản. Các máy SLR chụp phim cũng có cấu trúc tương tự, và thay vào vị trí của cảm biến quang điện, thì đó là mặt phim.


    2. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    3. #12
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,497
      Cảm ơn
      1,184
      Được cảm ơn 3,914 lần, trong 1,469 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Với cấu tạo của chiếc máy chụp hình như vậy, chúng ta hãy xem xét nguyên lý của nó:



      Ánh sáng từ vật thể cần chụp được các thấu kính trong ống kính hội tụ vào bề mặt của cảm biến quang điện. Tuy nhiên, khi chụp, ánh sáng mới đi theo đường đó. Còn khi chưa chụp, ánh sáng sẽ đi theo đường khác.

      Phía trước mặt cảm biến quang điện, người ta bố trí một tấm gương đặt chéo 45 º.Như vậy ánh sáng đi qua thấu kính sẽ không vào mặt cảm biến quang điện nữa, mà được tấm gương phản xạ hắt lên trên.

      Khi hắt lên trên, hình ảnh cần chụp sẽ được hội tụ trên một tấm kính mờ, và hiện hình lên đó. Do quá trình phản xạ, hình đảo ngược của đối tượng đã được đảo lại vị trí trên dưới, nhưng vẫn chưa đảo được vị trí trái phải.

      Bộ lăng kính ngũ giác đặt ngay trên tấm kính mờ sẽ có tác dụng phản xạ lại vài lần ảnh trên kính mờ, do đó, vừa làm đúng được thứ tự trên dưới mà còn sửa được đảo nghịch trái phải.

      Ánh sáng hắt ra phía cửa sổ ống ngắn sẽ được quan sát bằng một thấu kính. Thấu kính này được chỉnh định sao cho nó sẽ tập trung tiêu điểm trên kính mờ.

      Các máy đời cũ, xài phim, thường tiêu điểm này là cố định. Các máy DSLR đời mới, tiêu điểm có thể điều chỉnh được, cho phù hợp với độ cận, viễn của người chụp hình. Điều này giúp cho những người có bệnh khúc xạ mắt (cận, viễn) có thể chụp hình thoải mái mà không cần đeo kính.

      Với một cấu trúc như vậy, những gì bạn nhìn thấy trong ống ngắm sẽ hoàn toàn trung thực với những gì sẽ chụp được.

    4. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    5. #13
      Tham gia
      01-04-2011
      Bài viết
      1
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Bác Thái thân mến!
      Hôm nay lần đầu tiên đăng ký vào diễn đàn. Cháu xin phép dùng các hình ảnh minh họa về máy ảnh của bác cho các lớp học về nhiếp ảnh nhé. Cháu phụ trách giảng dạy môn học này tại trường đại học. Nếu có cơ hội, cháu rất muốn được làm quen và chia sẻ kinh nghiệm với bác.

    6. #14
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,497
      Cảm ơn
      1,184
      Được cảm ơn 3,914 lần, trong 1,469 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Trích dẫn Gửi bởi ngakbc Xem bài viết
      Bác Thái thân mến!
      Hôm nay lần đầu tiên đăng ký vào diễn đàn. Cháu xin phép dùng các hình ảnh minh họa về máy ảnh của bác cho các lớp học về nhiếp ảnh nhé. Cháu phụ trách giảng dạy môn học này tại trường đại học. Nếu có cơ hội, cháu rất muốn được làm quen và chia sẻ kinh nghiệm với bác.
      Rất sẵn lòng. Những hình ảnh này, một số hình QT scan từ sách, một số hình copy từ ebook, một số hình tự vẽ. Bạn có thể sử dụng thoải mái. Chỉ sợ nó không được đẹp thôi.

      -------------

      Tiếp tục nhé các pác.

      Trình tự các tác động cuả máy khi chụp một tấp hình.

      Khi bạn bấm vào nút chụp nửa đường (half way):

      đầu tiên mạch đo sáng sẽ đo sáng theo điểm định trước, hoặc theo ma trận điểm tùy theo loại máy. Sau khi đã định được mức độ ánh sáng, nó sẽ khóa trị số này lại (lock AE)

      Mạch chỉnh tiêu điểm tự động sẽ điều chỉnh khoảng cách cho đến khi các đối tượng có ảnh nằm ở vị trí các điểm lấy tiêu cự được rõ nét nhất. Cca1 điểm này có tthe63 là một điểm duy nhất, hoặc chọn lựa 1 trong một số điểm tự động hay theo tùy chọn. Sau khi định được chính xác tiêu cự, nó sẽ khóa tiêu điểm lại (lock AF).

      Quá trình lock AE và lock AF diễn ra trong khoảng 1/10 đến 1/3 giây.

      Sau khi lock AE và AF, bạn có thể bấm sâu hơn để chụp ảnh.

      Khi bấm sâu hơn,

      trước hết gương phản xạ sẽ lật lên sát trên.

      Sau đó, vành khẩu độ khép lại theo khẩu độ đã tính toán từ trị số cho trước.

      Mành trập bắt đầu chuyển động. Mành phía trên sẽ chạy lên để mở ra trước. Sau một thời gian, thì mành phía dưới sẽ chạy lên để đóng lại. Thời gian để tạo khoảng cách giữa chuyển động 2 mành bằng với tốc độ được tính toán qua trị số đo sáng.

      Nếu thời gian đó bằng 1/250 giây, (với đa số máy dSLR) thì khi mành phía trên mở ra vừa hết thì mành phía dưới bắt đầu đóng lại. Thời điểm này là thời điểm duy nhất để đèn flash có thể phát ra và ghi nhận vào máy. Tốc độ 1/250 gọi là tốc độ đồng bộ đèn chớp, hay nói theo kiểu nôm na là tốc độ ăn đèn.

      Nếu thời gian thấp hơn 1/250 giây, mành dưới bắt đầu đóng lại khi mành trên mới đi được một phần. Kết quả là sẽ có một khe di chuyển. Nếu dùng đèn flash sẽ không hiện lên đầy đủ trên mặt phim, mà chỉ hiện một khe sáng nằm ngang.

      Nếu thời gian dài hơn 1/250 giây, người ta có cả một thời gian dài mà cả khuon hình được phơi sáng động thời. Lúc này có thể chọn lựa chớp đèn khi mành trên vừa mở hết (fast synchro), hoặc chọn cách trễ hơn, lúc mành dưới bắt đầu đi lên (slow synchro).

      Đa số, người ta chọn cách slow synchro.
      Sửa lần cuối bởi quocthai; 07-04-2011 lúc 01:05.

    7. The Following 2 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    8. #15
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,497
      Cảm ơn
      1,184
      Được cảm ơn 3,914 lần, trong 1,469 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Các lý do để chọn máy DSLR.

      Có thể bạn chưa thấy thuyết phục để sắm một chiếc máy DSLR. Cũng đừng vì thế mà cảm thấy áy náy.

      Rất nhiều người chụp ảnh cũng như bạn. Bạn đã đạt được những kết quả tốt với chiếc máy không phải DSLR, và tự hỏi bạn sẽ có những tiến triển gì hơn với một chiếc DSLR? Thí dụ như một ống kính 28-200 trên một máy gần giống SLR, với một ống ngắm điện tử trên máy đã đáp ứng được đến 95% nhu cầu chụp ảnh của bạn. Thế thì tại sao lại phải sắm một chiếc DSLR khi bạn không có nhu cầu thay đổi ống kính? hoặc không có điều kiện thay đổi ống kính?

      Tuy nhiên nếu bạn muốn tham khảo thêm, thì chúng ta sẽ tìm hiểu các ưu điểm và nhược điểm của dSLR.

      1/. Nhiễu nền thấp hơn các máy không phải dSLR.

      Đa số các máy không phải SLR bắt đầu vỡ hạt khi sử dụng ở chế độ ISO cao đến 400. Các máy dSLR có nhiễu rất thấp khi sử dụng đến ISO 800, và cho hình ảnh chấp nhận được ở ISO 1600 đến 3200 hoặc hơn.

      2/. Dễ dàng điều khiển độ sâu của thị trường.

      Các máy dSLR do có cảm biến quang học lớn hơn các máy pns. Nó sẽ đòi hỏi các ống kính dài hơn, và tương ứng, sẽ lớn hơn. Với các kích thước lớn như vậy người ta dễ dàng chế tạo ra các ống kính có độ mở lớn. Điều này vừa giúp tăng lượng ánh sáng vào máy, vừa có thể tạo độ sâu ảnh trường hẹp.

      3/. Hoạt động nhanh hơn.

      Máy dSLR hoạt động nhanh hơn so với máy pns. Các máy pns thường phải tốn một thời gian để nạp điện và tín hiệu cho màn hiển thị sau máy. Trong khi máy dSLR không cần. Thời gian khởi động máy chụp hình của dSLR gần như là tức thời. Trong khi máy pns cần vài giây trước khi bấm phát đầu tiên.

      4/. Ít hao pile hơn.

      Do máy pns, màn hình hiển thị luôn phải hiện hình, và là hình động theo cảnh thực. Nó sẽ ngốn khá nhiều năng lượng, vừa cho màn hình, vừa để liên tục xử lý tín hiệu hình ảnh. Máy dSLR chỉ hiện hình lên vài giây sau khi bấm máy, rồi lại tắt. Do đó nó tốn rất ít năng lượng.

      Máy dSLR có thể chụp được từ 1000 đến 1500 hình sau mỗi lần nạp pile, nếu không sử dụng đèn. Máy pns chỉ chừng một vài trăm.

      5/. Ống kính tốt hơn:


      Các ống kính của máy pns, vì buộc phải điề chỉnh trên một khoảng zoom khá lớn, nên khó xử lý các thị sai của ống kính. Vì thực tế, ống kính ngắn đòi hỏi sửa một số thị sai này, trong khi ống kính dài lại cần sửa một số thị sai khác.

      Ống của dSLR có thể thay đổi dễ dàng. Người ta có thể thiết kế các ống có tỷ số zoom ngắn hơn, để tránh những thiếu sót trên. Vì thế các ống kính cho dSLR cho ra hình ảnh có chất lượng tốt hơn.

      6/. Dễ dàng nâng cấp:

      Với máy pns, khi bạn chán chiếc máy, và muốn nâng cấp, bạn chỉ có thể mua hẳn một cái mới.

      Máy dSLR cho phép bạn chỉ nâng cấp thân máy và giữ lại toàn bộ ống kính để sử dụng cho thân máy mới. Bạn cũng có thể nâng cấp các thiết bị, phụ kiện lẻ bên ngoài, như các ống kính, các kính lọc, đèn...

      7/. Dễ dàng chuyển qua các chế độ điều khiển theo ý riêng.

      Có thể chọn điều khiển tay một hoặc một số thông số. Nhờ vậy có thể dễ dàng thể hiện các hiệu quả theo ý muốn.

      Các nhược điểm của dSLR:

      1/. Không nhìn trước ảnh qua màn hình LCD.


      Một số máy sau này đã nhìn được. Nhưng đa số các máy phải dí sát mắt vào ống ngắm để ngắm chụp. Điều này rất phù hợp với những người từng quen sử dung máy phim. Nhưng với những người quen sử dụng máy số pns, thì đây là điều bất tiện.'

      2/.Bụi bẩn.

      Do có thể thay đổi ống kính được, nên trong quá trình thay đổi ống kính rất dễ dàng có bụi, hơi nước... lọt vào trong máy, và sau đó có khả năng bám lên bề mặt cảm biến.

      3/. Kính thước lớn, nặng nề và có tiếng ồn do gương phản xạ.

      Với những người chụp quen tay thì lớn và nặng lại là một ưu điểm giúp cho tư thế cầm máy thêm vững vàng, tránh rung động. Nhưng với những người mới chụp thì đây là cả một gánh nặng. Nhất là những bất tiện khi mang vác, leo trèo, bảo quản khi đang di chuyển...

      Kích thước lớn và tiếng ồn lớn cũng là bất tiện khi cần chụp tĩnh lặng mà không muốn làm ảnh hưởng đến đối tượng chụp.

      4/. Không quay phim được.

      Đa số các máy dSLR không quay phim được. Một vài đời máy sau này cho phép quay phim, nhưng số này rất ít.

    9. The Following 2 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    10. #16
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,497
      Cảm ơn
      1,184
      Được cảm ơn 3,914 lần, trong 1,469 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Nếu các pác không chê, QT sẽ cóp và pát phần bố cục trong tác phẩm "Bước đầu Nhiếp ảnh nghệ thuật" cụ Nguyễn Cao Đàm và Trần Cao Lĩnh. Cuốn này hình như được xuất bản trước 1975 ở SG, và năm 1995 được tái bản do Nhà xuất bản Đồng Tháp.

      Và vì các cụ là cây cổ thụ, nên các cụ viết sao, QT chép ra y như vậy, không dám thêm bớt gì. Kể cả những từ cổ, những từ địa phương vẫn giữ nguyên. Riêng các lỗi do typing... thì các pác bỏ quá cho.

      Bố cục


      Trong lĩnh vực nhiếp ảnh nghệ thuật, bố cục đóng vai trò quyết định.
      Thật vậy, nhà nhiếp ảnh đứng trước khung cảnh hữu tình, không phải cứ giơ máy lên bấm là có ảnh đẹp, mà phải bố cục, nghĩa là sắp xếp cho chủ đề và phụ cảnh cân xứng, ngoạn mục, giữ lại hoặc tôn lên những phần đẹp, đồng thời gạt được mọi rườm thừa.

      Bố cục là một vấn đề, và khởi đầu bằng:

      Sự khác biệt giữa mắt người và ống kính:

      Trước cảnh vật, mắt người không nhìn toàn thể. Ta chăm chú trong khoảnh khắc vào từng phần, từng chi tiết. Ta thấy thân cây trước hết, mắt ta theo dòng sông uốn khúc và thích thú ngắm dãy núi xa xa.Cánh hoa tím bên đường kéo nhỡn tuyến ta lại. Rồi ta say mê với đàn bướm chập chờn trên cỏ mịn.

      Tầm mắt của ta luôn đổi chỗ, và khi dừng lại ở điểm nào thì cảnh vật bao quanh như mờ nhòa hẳn đi.

      Chiếc ống kính máy ảnh không nhìn giống mắt ta. Nó khách quan ghi đầy đủ và rõ nét tất cả những cái gì trên cùng một mặt phẳng. Nó máy móc bắt tất cả những cái gì ta không ưa.

      Ngoài ra, ống kính chỉ nhìn hai chiều trong luc con mắt thấy cả ba chiều vì thế cảnh vật nổi lên có cả bề sâu mà trong ảnh không có.

      - Mắt thấy đủ màu sắc. Ống kính ghi ra đen trắng đậm lợt (đối với người chụp đen trắng).

      - Luật viễn cận (gần lớn, xa nhỏ) đối với con mắt không mạnh, không rõ rệt bằng đối với ống kính, nhất là loại ống kính máy nhỏ, tiêu cự ngắn.

      - Mắt theo dõi hình ảnh di động, ống kính bắt đứng từng hình ảnh một và tĩnh lặng trên mặt giấy.

      - Sự khác biệt giữa hai khóe nhìn đã dẫn tới hai trường hợp trái ngược: ở tấm ảnh có những đường nét kỳ thú truyền cảm những ý tình mới lạ mà chính tác giả khi ngắm cảnh ghi hình không thấy có. Trái lại những hình dáng cám dỗ của cảnh vật làm con người ảnh thích mắt đến run cả người lúc ra ảnh biến đâu mất. Tại sao thế?

      Tại chúng ta nhầm tưởng con mắt và ống kính nhìn giống nhau.

      Muốn không bị "phản bội" mỗi khi thu hình, chúng ta ấn định trường hợp nào, con mắt phải nhìn theo ống kính và trường hợp nào phải gò ống kính theo mắt người.

      (Còn tiếp).
      +++---o0o---+++
      Định luật đơn vị (ống kính theo con mắt).

      Như trên đã nói, con mắt nhìn chỗ nào, chỉ có chỗ ấy rõ nét, cảnh vật bao quanh đều mờ nhòe, dù cùng trên một mặt phẳng. Nói cách khác đối tượng của nhỡn tuyến lúc nào cũng có và chỉ có một mà thôi

      Trên cánh đồng bao la hoặc ta nhìn con trâu gặm cỏ, hoặc ta nhìn lá dừa phất phơ trước gió, hoặc ta nhìn mây trôi. Một lúc ta không thấy, cũng như không thể thấy cả ba thứ đó cùng rõ nét.

      Chụp một tấm ảnh, ta phải đặt câu hỏi: Chụp cái gì? "Cái gì" ấy là đối tượng, là chủ đề.

      Tác phẩm phải có chủ đề, và chỉ được có 1 chủ đề mà thôi.

      Ở 100 tấm ảnh lúc khởi đầu cầm máy, có đến 99 tấm không đẹp, bởi vì tác giả khi thể hiện nó, đã để ý tưởng phiêu du, không xoáy vào chủ đề.

      a/. Lại gần chủ đề: - Chúng ta đã có chủ đề: đàn trâu mải mê gặm cỏ. Ngoại cảnh là tàu lá dừa, làng xa chìm trong sương chiều, ta đã liệt xuống hàng thứ yếu.

      Chúng ta hãy lại gần đàn trâu. Với mỗi bước đi của ta, những rườm thừa lần lần bị loại bỏ ra khỏi tầm nhìn.

      Lại gần để gạt bỏ, gạt bỏ.

      Làm công việc này đôi lúc ta thấy vô lý nữa. Nhưng làm thế nào khác! Nếu ta không muốn rơi vào lộn xộn.

      b/. Giản dị tột độ: - Một trong những đức tính cần thiết của người ảnh là giản dị. Giản dị để sửa chữa sự tham lam ôm đồm của ống kính, giản dị để chỉ còn có một chủ đề chánh như con mắt lúc nhìn cái gì chỉ thấy có cái đó.

      Ta đã lại gần đàn trâu. Hãy khoan đừng bấm máy vội! Hồi nãy ta đã lại gần để gạt bỏ nhiều chi tiết chỉ còn đàn trâu thôi, ta còn phải gạt bỏ nữa. Ta không thể trình bày cả đàn trâu, con quay đi, con quay lại, lộn xộn tranh nhau ảnh hưởng. Ta nhắm con có đôi sừng vênh mỡ mình, đuôi dài. Chủ đề chính của ta đó, sự giản dị đến cùng độ này giúp tác phẩm của ta đã sáng sủa lại rõ rệt

      (Còn tiếp, nếu không pác nào phản đối).

      +++---o0o---+++
      Trọng điểm, đường mạnh.

      Đặt chủ đề vào đâu? Theo thói thường chúng ta đặt giữa, những tấm ảnh đầu của người ảnh chứng nhận điều đó, em bé cười giữa ảnh, thân cây mọc giữa ảnhn con trâu venh sừng giữa ảnh. Nhìn, thấy rất cân, nhưng là một thứ cân quá dễ dãi và lỗi thời.

      Đặt chủ đề vào giữa, trừ phi ta định miêu tả sự oai nghiêm, còn thông thường đường nét chia ảnh thành 2 phần, 4 phần đều nhau, mà cái gì đều nhau đều đi liền với nhàm chán.

      Không đặt giữa, dĩ nhiên ta đặt vào cạnh. Những nhà làm mỹ thuật từ xưa đã định rõ những khu vực để đặt chủ đề. Đó là những giao điểm của những con đường chia ba mỗi chiều của mặt hình, mang tên là điểm mạnh hoặc trọng điểm.

      Những con đường tưởng tượng đó mang tên là đường mạnh, cũng là nơi có thể đặt chủ đề vào.


      +++---o0o---+++
      Đường nét

      Đứng trước cảnh vật bao la, ống kính máy ảnh thâu toàn thể, ít ra cũng thấy tất cả những gì nằm trên một mặt phẳng. Nhờ vậy mà ống kính phát giác rất rành đường cong nét thẳng mà đối với nhỡn tuyến chỉ hiện ra mơ hồ.

      Những đường nét này muôn hình vạn trạng, dài ngắn không chừng, nhưng không ngoài ba đường: thẳng, cong và rằn ri, tạo nên bởi:

      a) Hình dáng của cảnh vật: Mắt nhìn một người, ta thấy đó là anh Nam. Ống kính không biết anh Nam là ai, chỉ ghi lại một đường thẳng nếu anh ta đứng ngay và một đường cong nếu anh ta uốn lưng cúi mọp.

      Dãy nhà chọc trời qua ống kính chỉ là những đường thẳng dựng. Mặt biển tít mù chỉ là đường thẳng tắp và giài Hoành Sơn trùng điệp in bật lên nền trời thành một đường lúc cong lúc gãy lúc lởm chởm như hàng răng cưa.

      b) Đường nét của ánh sáng: đường nét có thể do ánh sáng tạo nên. Trên thảm cỏ mịn, một buổi nắng chênh, những bóng cây đổ xuống tạo thanh đường sẫm đậm tỏa nan quạt. Và những ngọn thông của núi rừng Đà Lạt đang níu lại những tia nắng cuối đã thành những đường sáng uốn lượn như những hàng rắn bò.

      c) ý nghĩa của đường nét: Mỗi đường mang một ý riêng phù hợp với mỗi trạng thái của tâm hồn:
      • Đường thẳng: rành mạch, sáng sủa.
      • Đường thẳng đứng: mang đức tính của đường thẳng và nhiều sức mạnh.
      • Đường thẳng nằm: dứt khoát nhưng yên tĩnh, nghỉ ngơi.
      • Đường cong liên tiếp: uyển chuyển, mềm mại/
      • Đường cong trở lên như chữ V: cố gắng vươn lên.
      • Đường cong xuống:sau nhiều kiên nhẫn chịu đựng đã kiệt sức, mặc cho cuốn theo chiều gió.
      • Đường rằn ri: sôi nổi phức tạp, lộn xộn, chưa quyết định dứt khoát.

      Bố cục theo đường nét:

      Muốn nhìn ra đường nét rõ rệt, ta có thể theo lời khuyên của các nhiếp ảnh gia lão thành:

      - Nhíu con mắt lại và đừng nhắm vào đei63m nào nhất định, đường nét của cảnh vật trước mắt sẽ hiện lên.

      - Rập theo ống kính mà nhìn toàn thể, những đường nét lớn có sắc độ mạnh sẽ hiện ra.

      Chính những đường nét lớn làm sườn cho ta xây dựng tác phẩm.

      (còn tiếp phần đường nét)
      +++---o0o---+++
      Đường nét (tiếp theo)

      a) Đường nét thuận: Ta có thể bố cụng đường nét cùng loại, toàn đ0ường cong, toàn đường thẳng. Tỉ như muốn tả anh Nam đang buồn, người anh trĩu nặng cong như một dấu ngoặc đơn. Ta đợi anh đi vào điểm mạnh của một khung cảnh toàn những đường cong: hàng liễu rũ ven hồ, cành lá đều buông xuống đè chồng lên nhau rối bời như muôn ngàn tâm sự của anh lúc ấy.

      Trái lại, nếu muốn tả anh Nam của một ngày đi thi thấy tên mình ghi trên bảng vàng, ta phải tránh những đường cong buồn. Anh đang mạnh mẽ nện gót trên hè phố, lòng nhẹ lâng lâng. Chính những đường nét của kiến trúc đô thị, thẳng tắp, vút cao, rất phù hợp với đường nét gọn ghẽ nhẹ nhàng của thân hình anh, và cũng đúng với tâm trạng anh nữa.

      b) Đường nét hỗn hợp: Trong trời đất, mấy khi ta gặp được cảnh vật có đường nét cùng loại! Bên bờ song uốn khúc đường cong có thân cây mọc thẳng, có bờ lau um tùm không thành đường nét rõ rệt.

      Trong trường hợp này, người ảnh phải xoay quanhchu3 đề khéo chọn mộtcho64 đứng để che giấu, gạt bỏ những đường nét phản bội, giữ lại một đường nét lớn làm đường chánh. Như vậy các đường nét khác ngắn hơn, sắc độ nhẹ nhàng hơn chỉ đóng vai trò phụ, thứ yếu, dù có khác loại cũng không có hại cho tác phẩm.

      (Kỳ sau: Mảng đậm lợt)
      +++---o0o---+++
      Mảng đậm lợt

      Một thân cây nhìn gần là một đường thẳng, nhiều thân cây là nhiều đường thẳng. Nhưng nhìn xa, rừng cây trở nên một mảng xẫm dày đặc. Cồn cát, một ngày xấu trời chỉ là một mảng trắng toát, và mặt biển lặng sóng đã thàng một mảng xám đen.

      Phân phối những mảng đậm lợt vào tác phẩm, người ảnh đã chứng tỏ khả năng bố cục của mình:

      - Nặng đầu khi phần trên đen hơn phần dưới.
      - Nghiêng đổ khi bên này đậm hơn bên kia.
      - Lộn xộn khi mảng đậm lợt lung tung, nhìn vào rối mắt.
      - Vững vàng khi mảng đậm lợt điều hòa, cân xứng. Sự điều hòa đây không có nghĩa máy móc, tức là số mảng bằng nhau ở hai bên. Ở đây chúng ta căn cứ vào sắc độ, tức vào trong lượng của đậm lợt.Tấm ảnh bên trái có sườn đồi trái sáng mà sẫm thì bên phải chỉ cần một người vận đồ đen cũng đủ cân mắt nhìn không thấy đổ.

      (Hết phần mảng. Phần tiếp theo: Định luật tương phản).
      +++---o0o---+++
      Định luật tương phản.

      Có người bạn đi chơi xa về đem khoe ảnh chụp. Mở đầu, anh tự giới thiệu thuộc đoàn thám hiểm nuí Hoành Sơn, đoạn anh tiếp:"- Tấm hình này tôi chụp khi tôi ở độ cao 1.500 thước."Nhìn ảnh ta không thấy độ cao của núi cũng như độ hiểm trở của đường lên. Ảnh chỉ là bức chân dung anh do người bạn chụp, bán thân, đứng trước vách đá dựng đứng. Có thế thôi.

      Giả thử, người chụp đã đứng thật xa, chủ đề là nhà thám hiểm nhỏ xíu, cố gắng bám vào mỏm đá gần đỉnh núi, phía dưới là vách đá cheo leo lởm chởm, chắc anh bạn chúng ta không phải dài dòng giải thích, tác phẩm cũng tự nó nói lên đầy đủ.

      Muốn diễn tả chủ đề có chiều cao quá cỡ hay chiều ngang quá khổ - và trái lại cũng thế - ta có định luật tương phản. Lấy con người nhỏ bé đi giữa bãi cát mênh mông, lấy đoàn xe nhỏ như đoàn kiến bò cạnh những ngôi nhà chọc trời cao vút, chúng ta có hai kích thước tương phản để so sánh, chính cái kích thước quen thuộc đã giúp con mắt của ta ước lượng được kích thước kia dễ dàng.

      Sự tương phản còn có giá trị trong lãnh vực sắc độ. Một chấm mực đen ở bất cứ chỗ nào trên tờ giấy trắng cũng nổi bật lên. Và trong đêm tối, trong cái đen mênh mang đó, một ánh lửa leo lét dù nhỏ đến đâu cũng nhận được ra ngay.

      Sự tương phản giữa động và tĩnh cũng làm cho tác phẩm sống động. Thật thế, mặt nước hồ thu không qua một làn sóng gợn, sự yên tĩnh càng thêm yên tĩnh khi chiếc là vàng vừa rơi đụng mặt hồ, tạo ra mấy khoen tròn lung linh, và những khách bộ hành dừng lại trố mắt nhìn đoàn xe đua vút qua, chính những bóng dáng đứng yên đó đã làm cho hình ảnh chao mờ của đoàn xe qua càng tăng tốc độ.

      Ngoài ra người ảnh còn dùng được tương phản ý nghĩa. Đặt già bên cạnh trẻ, đặt giàu sang bên cạnh nghèo nàn, đặt vui cạnh buồn, đặt thô kệch bên dịu dàng ý nhị... nội dung tác phẩm của ta càng dễ nổi bật.
      +++---o0o---+++
      Tạo chiều sâu cho ảnh:

      Trên mặt ảnh phẳng, ống kính cũng tạo được chiều sâu, tức là chiều thứ ba của cảnh vật mà con mắt cảm nhận thấy được.

      Đó là nhờ:

      Định luật viễn cận: cảnh vật càng nhìn gần càng thấy to lớn, nhìn xa ta có ảo tưởng cảnh vệt nhỏ bé đi. Với con mắt, sự to nhỏ không dữ mạnh như với ống kính, nhất là loại ống có tiêu cự ngắn. Máy ảnh chụp ra một chiếc lá gần lớn hơn cả một ngọn núi ở xa.

      Khéo chọn góc cạnh thích ứng và biết dùng tiêu cự của ống kính theo luật viễn cận, một phố dài hiện lên thăm thẳm, những hàng cây hun hút sâu. Hàng cây, dãy nhà nhỏ lần, nhắc đi nhắc lại còn tạo ra tiết tấu nhịp điệu cho bố cục.

      Tiền cảnh: Một tấm hình bố cục có tiền cảnh, cảnh vật chủ đề như đẩy lùi ra xa hơn. Tiền cảnh nên đặt vào góc ảnh, vừa để lấp những khoảng trống trải, như mảnh trời trắng không mây, ảnh đỡ bị vẹt góc.

      Mờ nét: Người ảnh luôn biết sử dụng một cách tinh tế và đúng chỗ mọi sở trường và sở đoản của các vật dụng.Chẳng hạn như khi ta mở lớn ống kính, khoảng cách rõ nét rất mỏng, còn bao nhiêu cảnh ngoài mờ nhòe hết; Nói một cách khác, ngoài những khoảng cách rõ, ta có những khoảng cách mờ, khi biết áp dụng khéo léo, khoảng cách mờ che giấu được bối cảnh lộn xộn, làm nổi bật chủ đề và tạo thêm chiều sâu cho ảnh.

      (Kỳ sau: tóm tắt về bố cục)
      +++---o0o---+++
      Sau khi đề cập đến những tiết mục liên quan đến bố cục, chúng ta đi thẳng vào vấn đề:

      Bố cục là gì? Nếu không phải là sắp xếp đường nét đậm lợt sao cho tương xứng ngoạn mục, như nhà dàn cảnh điều động các diễn viên trên sân khấu, như người trang trí bày biện đồ đạc trong văn phòng.

      Sự sắp xếp của người ảnh hiểu theo ý nghĩa tìm chỗ đứng, , vào gần, ra xa, ngó từ trên, nhìn từ dưới, xoay quanh cảnh vật, chứ không phải dùng sức để xê dịch cảnh vật.

      Bố cục là sắp xếp đường nét đậm lợt

      1) Trong khuôn khổ nào đấy của ngoại cảnh, có nhiều đường nét, người ảnh chọn đường nét nào lớn nhất (lơn về kích thước, lớn về sắc độ, lớn về động tĩnh) đó là đường nét của bố cục.

      Tỷ dụ: con sông trắng uốn lượn trên đồng lúa xanh, đoàn người (đen) nối đuôi trên đường mòn, đoàn rước đuốc (trắng) trong đêm tối.

      Theo định luật đơn vị, mỗi tác phẩm chỉ nên có một đường nét chính, tức là một đường nét lớn mà thôi.

      Nói như vậy, tức là chúng ta vẫn chấp nhận có nhiều đường nét phụ với đặc tính phụ: nhỏ hơn, ngắn hơn, nhẹ hơn đường nét chính.

      Ngoại cảnh không phải lúc nào cũng hiến dâng cho ta đường nét sẵn, để ta chọn chính phụ, thì ta đã có trong tay những phương tiện kỹ thuật, như nhấn mạnh sắc độ của nét chính bằng kính lọc màu, như lấy rõ nét ở đường nét chính đồng thời mở lớn ống kính cho các đường nét phụ mờ nhòe đi v.v...
      +++---o0o---+++
      2) Nếu đường nét được ví với bộ xương, làm sườn cho việc xây dựng tác phẩm thì mảng đậm lợt được coi là đường gân bắp thịt, có nhiệm vụ:

      a) liên lạc các đường nét
      b) tạo khối cho cảnh vật.
      c) lấp những khoảng trống.

      • Chủ đề nên là một mảng chính có kích thước, hoặc sắc độ hoặc động tĩnh hơn các mảng đậm lợt phụ.
      • Trong một tác phẩm nên có nhiều mảng đậm lợt, hình thù sắc độ khác nhau để tránh sự nhàm chán.

      3) Người ảnh còn tạo được tác phẩm ngoạn mục bằng bố cục vững vàng như:

      • Sự phân phối đường nét, mảng đậm lợt được cân xứng (chứ không cân đối).
      • Đã tránh những đường nét cắt ngang tấm hình làm hai, làm bốn.
      • Dùng toàn đường ngang, đường đứng, đã biết dùng mảng đậm lợt để vừa làm liên lạc, vừa giữ cho đường nét khỏi vuột ra ngoài hết.
      • Giữ một góc ít đường nét đậm lợt nhẹ hơn các góc khác để làm chỗ thở cho tác phẩm.
      • Đường nét chính, hoặc sự liên lạc giữa các mảng đậm lợt đã khai sinh ra tên cho bố cục: bố cục chéo góc, bố cục song hành, bố cục xoáy ốc v.v...
      • Bố cục chéo góc là bố cục thịnh hành nhất trong nhiếp ảnh.

      (Kỳ tới: bài chót: Danh ngôn về bố cục.)
      +++---o0o---+++
      Danh ngôn về bố cục
      • Bố cục là sắp xếp đường nét cho ngoạn mục và chủ đề nổi bật, cảng mạnh càng rõ chừng nào càng hay chừng ấy (Daniel Masclet).
      • Nghệ thuật của ta (nhiếp ảnh) là một ngôn ngữ. Đã là ngôn ngữ, trước hết phải rành rẽ, người nghe mới hiểu nổi. (vô danh).
      • Nói đến bố cục là nói đến sắp xếp. Nếu sự sắp xếp vụng về gò bó kém tự nhiên thì thà đừng để ý đến bố cục nữa, hình ảnh còn duyên dáng và bắt mắt hơn. (Tchan Fouli).
      • Không có sự khác biệt nào giữa cái mà nhà hội họa, nhà nhiếp ảnh gọi là bố cục và người sống trên sân khấu gọi là dàn cảnh. Bố cục không gồm định luật nọ công thức kia mà cũng không thể giảng dạy cho ai được, vì bố cục chính là cá tính của nghệ sĩ. (Camile Belanger).
      • Những đường khối càng giản dị bao nhiêu càng mạnh càng đẹp bấy nhiêu. (Ingres)
      • Trình bày bố cục cho những cái phi thường thành thường, và những cái thường thành phi thường.
      • Nghệ thuật trong bố cục là không trông thấy bố cục (Daniel Masclet).

      (Fin)

    11. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    12. #17
      Tham gia
      02-08-2012
      Bài viết
      71
      Cảm ơn
      5
      Được cảm ơn 8 lần, trong 7 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Thanks các bác nhìu quá!
      Bấy lâu nay em chụp là cứ auto hết. Không tìm hiểu kỷ về các góc chụp cách chụp cũng như các tính năng trong máy nữa. Đọc bài của các bác em mới biết là mình có cuả mà không biết xài. Bác nào có kinh nghiệm thực tế gì nữa thì up lên cho cả nhà học hỏi nhé!
      Khánh Ly(0932 323 414)
      Email: ptkly@andatphat.com
      Cung cấp ống nhựa xoắn HDPE Ospen&thang máng.

    13. #18
      Tham gia
      15-10-2012
      Bài viết
      1
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Để điều khiển chiếc máy ảnh cưng của mình

      Từ trước đến h chỉ biét mỗi việc cầm máy ảnh lên và....tách....nên cũng rất ít khi thật sự ưng ý vs những jh mình chụp :(

    Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Các Chủ đề tương tự

    1. Trợ giúp - điều khiển động cơ điện một chiều dùng chip vi điều khiển và hiển thị tốc độ trên led 7 thanh
      Bởi hồng phượng trong diễn đàn Các vấn đề ĐK chưa phân loại
      Trả lời: 6
      Bài cuối: 12-12-2014, 14:54
    2. Trả lời: 6
      Bài cuối: 01-04-2013, 09:12
    3. Trả lời: 1
      Bài cuối: 26-11-2012, 16:29
    4. Trả lời: 7
      Bài cuối: 15-12-2011, 16:07
    5. Trả lời: 4
      Bài cuối: 19-07-2010, 23:43
    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016