• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp

      ntech.com.vn

  • Kết quả 1 đến 10 của 10
    1. #1
      Tham gia
      24-03-2011
      Bài viết
      27
      Cảm ơn
      20
      Được cảm ơn 25 lần, trong 15 bài

      Mặc định ăn xin và ăn mày...

      Buổi trưa. Trời oi bức, nắng như đổ lửa. Nằm dưới cây sấu già, nó thiu thiu ngủ, đầu gối lên cái bọc dúm dó, cũ kỹ, bên cạnh là cái bát sắt hoen gỉ nằm chỏng chơ.

      Từ sáng tới giờ chưa có chút gì bỏ bụng, đi xin mãi nó chỉ được một tờ năm trăm đồng mất góc. Đói rũ người. Nó hi vọng giấc ngủ sẽ xua tan cái đói đang cồn cào trong nó, nhưng không được...

      Chợt nó giật thót mình khi có bàn chân ai đó giẫm lên người. Đang đói, mệt, nó la toáng lên:
      - Mù à? Người ta nằm thế mà giẫm cả lên người!

      Đáp lại nó là giọng khản đặc, run run của một bà lão :
      - Bà mù...ừ...mù thật cháu ạ...thôi bà đã trót...cho bà xin.

      Nó lặng người, từ hai hốc mắt nó có cái gì đó ươn ướt, mặn chát rỉ ra...
      - Cháu xin lỗi. Cháu không biết là bà... như thế...
      Bà lão ngúc ngoắc đầu như thể chấp nhận. Rồi chiếc nón lá rách lướp tướp, cũ mèm tiếp tục huơ đi huơ lại.

      Theo cây gậy tre dò đường, bà dò dẫm bước đi...
      - Lạy các ông, các bà...Xin các ông các bà thương xót,nhón tay làm phúc...

      Nó vội lần trong bọc, rút ra tờ năm trăm mất góc, gọi với theo:
      - Bà ơi!
      Bà lão quay đầu lại.
      - Cháu xin biếu bà!

      Khuôn mặt nhăn nhúm của bà lộ vẻ mừng rỡ. Bà chậm chạp đi về phía nó, chìa nón cạnh cây sấu già chờ đợi ... một cơn gió thoảng qua, hanh hao thả từ trên cây sấu vài chiếc lá khô vào nón.

      Ngỡ nó bỏ tiền vào, bà đưa tay quờ đi quờ lại trong nón nhưng bàn tay run rẩy nhăn nheo chỉ chạm phải chiếc lá khô giòn. Bà lầm bầm:

      - Trời ơi, sao nó lại nỡ lừa cả người mù hả trời!
      Bà lão rủa thầm rồi từ từ quay người lại đi tiếp.

      Nó ngồi dưới gốc cây, chìa tờ giấy bạc ra vẻ thành khẩn. Chờ mãi mà chẳng thấy bà lão nhận tiền, nó đứng dậy thảng thốt gọi :
      - Bà ơi! Cháu biếu bà thật đấy mà...
      Chỉ có tiếng lá xào xạc đáp lại.

      Nó đứng đó một lúc lâu, suy nghĩ nhưng không hiểu vì sao bà lão không nhận tiền của nó. Nó cúi xuống, cắp cái bọc vào nách, cầm cái bát, với cây gậy lò dò tìm đường thập thững bước đi.

      Bóng của nó - một đứa bé mù in trên mặt đường tròn như một đồng tiền vàng.

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:

      ...Ta cám ơn trần gian này lắm lắm
      Nhờ nơi đây ta có đủ vui buồn
      ...

    2. Những thành viên đã cảm ơn L3T vì bài viết hữu ích:


    3. #2
      Tham gia
      16-11-2010
      Bài viết
      497
      Cảm ơn
      242
      Được cảm ơn 960 lần, trong 194 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      khi hành động con người không nghĩ đến những hậu quả của hành động sai trái mà mình gây nên, Chỉ khi nhìn thấy hậu quả đó người ta mới thực thấy được sự sai trái trong hành động đó và ân hận muôn màn ! hãy sổng tốt và đừng làm những gì sai trái để rùi mang ân hận suốt đời bạn nhé !
      Sống nhân đức khác có phúc !

    4. Những thành viên đã cảm ơn quangthuc1983 vì bài viết hữu ích:

      L3T

    5. #3
      Tham gia
      11-03-2011
      Bài viết
      117
      Cảm ơn
      1
      Được cảm ơn 102 lần, trong 39 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      cảm dộng lắm

    6. Những thành viên đã cảm ơn maxmobile vì bài viết hữu ích:

      L3T

    7. #4
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,132
      Cảm ơn
      422
      Được cảm ơn 3,726 lần, trong 604 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      nhớ 1 người bạn pháp từng nói về sự khác biệt giữa ăn xin và ăn mày

      anh ấy nói rằng : ở pháp không có ăn xin , chỉ có ở việt nam mới có ăn xin thôi

      nhockid : tại sao ???
      anh bạn người pháp : ở Pháp chỉ có ăn mày , vì ăn mày làm việc để sống ,không có chìa tay xin , ví dụ : 1 người nghệ sĩ ra đường ngồi đàn , ai cho tiền thì cho , không cho thì thôi :))

      nghe xong nhockid : pó toàn tập
      HELLO

    8. The Following 2 Users Say Thank You to nhockid For This Useful Post:


    9. #5
      Tham gia
      31-10-2010
      Bài viết
      1,340
      Cảm ơn
      1,273
      Được cảm ơn 1,533 lần, trong 718 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      Câu chuyện cảm động quá.
      iem hổng biết gì hết chơn á.

    10. #6
      Tham gia
      22-09-2009
      Địa chỉ
      GÓC CHÉM GIÓ
      Bài viết
      1,275
      Cảm ơn
      158
      Được cảm ơn 855 lần, trong 400 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      Có một câu chuyện vui mà tui đọc lâu lắm rồi về ăn xin. Nay quote lại cho mọi người cùng đọc và thư giãn ^_^
      “Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
      - Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
      Ăn mày rất thích kể lể.
      - Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
      - Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
      - Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
      Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
      - Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
      Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
      Ông ta giảng giải:
      - Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
      Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
      - Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
      - …???
      - Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
      Ông ta lấy giọng nói tiếp:- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
      - Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
      - Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
      - Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
      - Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
      - Hả? Nhiều vậy sao?
      Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
      - Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
      Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
      Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
      - Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
      - Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
      Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
      - Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
      Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên
      hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
      Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
      Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
      - Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
      Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
      Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hìnhxin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
      Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
      - Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
      Quá chuẩn!
      - Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
      - Ối ông cũng có vợ con?
      - Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
      Tôi buột miệng:
      - Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
      Nguồn : Internet
      CÓ LẼ ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI DỪNG ...!

    11. The Following 2 Users Say Thank You to Linhvancong For This Useful Post:


    12. #7
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,132
      Cảm ơn
      422
      Được cảm ơn 3,726 lần, trong 604 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      hay hay , thật sự mà nói , làm công ăn lương như em đây còn nghèo hơn 1 số người ăn xin ngoài đường , 1 ngày tiền lương của em là 100 nghìn , có khi người ăn xin đó còn kiếm nhiều hơn em
      HELLO

    13. Những thành viên đã cảm ơn nhockid vì bài viết hữu ích:


    14. #8
      Tham gia
      09-07-2010
      Địa chỉ
      Đà Nẵng
      Bài viết
      627
      Cảm ơn
      277
      Được cảm ơn 534 lần, trong 258 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      đúng òi

      cái bài anh Linhvancong cũng là công nghệ ăn mày không kém đâu nhé

      đi làm ngày dc 100k nhưng ăn mày cũng làm chứ, cũng phải đi cũng phải xin, vậy ăn mày có nên tồn tại hay không, em ở Đà Nẵng nếu thấy dc ăn mày hay ăn xin thì phúc cho em quá
      Quân tử thảng đãng đãng
      Tiểu nhân trường thích thích

    15. #9
      Tham gia
      07-12-2010
      Bài viết
      128
      Cảm ơn
      44
      Được cảm ơn 107 lần, trong 47 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      đúng là cao thủ
      @_@ (^_^) @_@
      Đời lãng tử phiêu du nơi ngàn gió
      chốn phiêu bồng chắc có lắm em mê....

    16. #10
      Tham gia
      22-09-2009
      Địa chỉ
      GÓC CHÉM GIÓ
      Bài viết
      1,275
      Cảm ơn
      158
      Được cảm ơn 855 lần, trong 400 bài

      Mặc định Ðề: ăn xin và ăn mày...

      Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại
      Niềm vui trong công viêc sẽ giúp bạn đột phá ... Nghề gì cũng được, miễn sao bạn cảm thấy vui vẻ khi làm công việc đó thì bạn sẽ thành công ^_^
      CÓ LẼ ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI DỪNG ...!

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016