• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp


  • Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
    Kết quả 11 đến 20 của 37
    1. #11
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      Nguyên nhân thứ năm: do tiếp xúc bánh răng:

      Các bánh răng trong các bộ đổi tốc thường được gia công rất chính xác. Các mặt bên của răng được gia công theo hình thân khai, bảo đảm khi tiếp xúc luôn tiếp xúc đều và không va đập. Các cạnh bên này phải được gia công có độ bóng rất cao, nhiệt luyện và thấm phủ bề mặtrất đặc biệt.

      Đối với một số bộ đổi tốc, các bánh răng rất lớn và gia công bằng các kim loại rất đặc biệt. Để giảm giá thành, đối với những bộ chỉ quay theo 1 chiều cố định, và cũng chỉ truyền công suất theo 1 hướng cố định, thì người ta thường chỉ quan tâm đến 1 trong 2 cạnh của răng, cạnh có tiếp xúc và chịu lực. Cạnh còn lại do không phải chịu lực cao, nên được gia công đơn giản hơn.

      Tuy nhiên, nếu vì lý do nào đó, hường truyền công suất bị đảo ngược, thí dụ như khi máy phát Tua bin khí bị trở thành động cơ..., thì các mặt bên vốn không chịu lực bỗng trở thành chịu lực. Do không được chuẩn bị để làm việc, nên các mặt này mòn rất nhanh, và cũng gây rung. Khi các mặt này mòn đến một mức nào đó, độ hở giữa các bánh răng sẽ tăng lên. Khi ấy, dù bộ đổi tốc có làm việc đúng chiều, đúng hướng truyền công suất, độ rung vẫn cao.

      Đặc điểm nhận dạng của loại này là độ rung có tần số rất cao. Thường là bội tần của tần số cơ bản.

      Trong trường hợp các bánh răng mòn không đều thì độ rung thay đổi theo chu kỳ, có dạng giống như tha phách (heterodine)

      Đối với loại rung này, thường không có biện pháp xử lý.

    2. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    3. #12
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      Nguyên nhân thứ 6: Do lực điện từ.
      Nguyên nhân này chủ yếu xuất hiện trên các máy điện quay.

      Thông thường các thiết bị điện quay luôn tồn tại 2 thành phần từ trường: từ trường của phần cảm và từ trường của phần ứng. Hai từ trường này sẽ tương tác với nhau do phản ứng phần ứng.

      Sự tương tác giữa 2 từ trường này thường không gây rung, ngoại trừ một trong hai từ trường có dạng không đều. Các nguyên nhân có thể gây không đều như sau:

      1/. Do mạch từ, thí dụ như phân bố từ trường giữa các răng... Thường nguyên nhân này đã được triệt tiêu ngay khi thiết kế. Thí dụ như làm rãnh chéo trong các rotor lồng sóc, hoặc gia công chính xác độ cong của bề mặt cực các máy điện cực lồi. Tuy nhiên khi hoạt động nó có thể bị sai khác đi. Phần lớn các nguyên nhân là do sai khác về mạch điện dẫn đến sai khác mạch từ. Thí dụ như đứt mạch thanh lồng sóc, hở mạch 1 trong các cuộn song song của mạch điện Stator, hở mạch Rotor trong rô tor dây quấn...

      2/. Do mất đồng tâm giữa Stator và Rotor. Khe hở không khí không đều.

      3/. Do mất cân bằng dòng điện. Thí dụ mất cân bằng tải máy phát, ngắn mạch 2 pha máy phát...

      4/. Chập vòng một số vòng dây kích thích máy điện đồng bộ.

    4. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    5. #13
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định Các biện pháp xử lý mất cân bằng

      CÂN BẰNG TĨNH
      Một thiết bị quay bị mất cân bằng tĩnh có thể được trả về trạng thái cân bằng, bằng cả phương pháp cân bằng động lẫn phương pháp cân bằng tĩnh. Tuy nhiên có một số trường hợp người ta vẫn thích cân bằng tĩnh hơn, vì nó đơn giản, dễ làm và khá hiệu quả. Các trường hợp nên cân bằng tĩnh: Rotor ngắn; rotor quay tốc độ thấp; rotor nhỏ và nhẹ...

      Nguyên tắc cân bằng tĩnh: Xác định hướng lệch của trong tâm bằng cách quan sát bằng mắt. Dùng gia trọng dò để xác định khối lượng mất cân bằng. Sau đó tính toán khối lượng thực sự cần thiết.

      Tiến hành cân bằng tĩnh:

      1/. Chuẩn bị điều kiện cho Rotor có thể quay tự do, ít bị ảnh hưởng của ma sát.

      Người ta có thể đặt hai thanh thép có mài góc thật sắc bén, còn gọi là hai con dao. Lắp đặt hai con dao này lên giá thật song song, lưỡi dao ngửa lên trên. Chỉnh cao độ và độ ngang của hai con dao thật chính xác, sao cho khi đặt trục Rotor lên, hai đầu trục tựa lên 2 con dao, nó có thể dễ dàng lăn từ đầu này đến đầu kia.

      Cũng có thể lắp đặt hai đôi vòng bi trên hai mặt phẳng song song, mỗi mặt 2 vòng. Vành trong của vòng bi được cố định. Vành ngoài quay tự do. Các trục của vòng bi cách nhau một đoạn đủ cho hai vành ngoài không cọ sát vào nhau. Như vậy khi gác Rotor lên khe hở giữa 2 vành ngoài, nó sẽ co thể dễ dàng lăn tự do.

      Đối với những Rotor quá lớn, thì đôi khi người ta lấy chính trục của nó làm trục quay.

      2/. Xác định hướng mất cân bằng của Rotor.

      Cho rotor quay theo chiều kim đồng hồ với tốc độ thật thấp. sau đó quan sát xem vị trí đứng lại của rotor. Đánh dấu điểm thấp nhất. Sau đó quay Rotor theo chiều ngược lại. và cũng đánh dấu điểm thấp nhất. Chia đôi cung giữa 2 điểm đó, ta có hướng mất cân bằng.

      Nếu dùng lưỡi dao, thì đặt rotor vào giữa lưỡi, sau đó lăn nhẹ sang bên phải. Ghi nhận điểm thấp nhất khi ngừng lại sau đó lăn về giữa trở lại, rời lại lăn nhẹ sang phía trái, đánh dấu thứ hai

      Thông thường, nếu hệ có ma sát đủ bé thì cả hai lần sẽ dừng lại cùng một vị trí, và ta đánh dấu 2 lần sẽ trùng nhau.

      3/. Lắp gia trọng dò:

      Lắp một gia trọng dò lên vị trí thẳng góc với hướng mất cân bằng vừa tìm được. Lặp lại bước 2, ta sẽ có được điểm mất cân bằng mới, lệch với điểm mất cân bằng cũ một góc alpha.

      Giả sử lượng mất cân bằng ban đầu là P0. Sau khi đặt gia trong thử Pt thì lượng mất cân bằng lần 2 sẽ là tổng 2 vector Po và Pt, gọi là P1

      Ta có P1= Pt/sin (alpha) và P0 = Pt/tan (alpha).

      4/. Lắp gia trọng thật:

      Từ Po và P1 vừa tính được ta có thể thực hiện 1 trong 2 cách sau:

      a/. Nếu giữ nguyên gia trọng thử, thì lắp một gia trọng thứ hai, có giá trị bằng P1, đối xứng với điểm mất cân bằng thứ hai.

      b/. Nếu gỡ bỏ gia trọng thử, thì bạn lắp một gia trong có giá trị bằng Po ở vị trí đối xứng vơi điểm mất cân bằng thứ nhất.

      Gia trọng thử có thể được lắp đặt bẳng vis, nhưng một số máy không có vị trí lắp đặt, phải hàn dính vào. Khi đó nên dùng cách a.

      Một số rotor không cho phép lắp thêm gia trọng, thì người ta sẽ cắt bớt một phần trên thân rotor, hoặc khoan lỗ để lấy bớt khối lượng ra. Cách lý luận và tính toán cũng tương tự như trên. Khi đó người ta không đánh dấu điểm thấp nhất nưã, mà đánh dấu điểm cao nhất.

    6. The Following 4 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    7. #14
      Tham gia
      26-05-2009
      Bài viết
      5
      Cảm ơn
      10
      Được cảm ơn 2 lần, trong 2 bài

      Mặc định

      bác nào có tài liệu nói về tiêu chuẩn độ rung cho phép của các thiết bị như động cơ, bơm, quạt làm ơn chỉ giùm. Cảm ơnnhiều!

    8. #15
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,108
      Cảm ơn
      410
      Được cảm ơn 3,737 lần, trong 598 bài

      Mặc định

      tài liệu về tiêu chuẩn thì không có , nhưng nhockid có 1 vài bài viết có thể giúp ích cho bạn :

      trích từ bài viết cửa cônhoc trên hiện đại hóa

      Trong kỹ thuật đo độ rung, người ta dùng 3 loại đại lượng rung:
      biên độ rung : vibration displacement (mm)
      tốc độ rung : vibration velocity ( mm/s )
      gia tốc rung : vibration acceleration (mm/s2).
      Biên độ rung được tính = đơn vị đo chiều dài, và thường rất nhỏ, thường tính bằng Micro mét (theo hệ mét) hay Mill (theo hệ Anh). Biên độ rung nguy hiểm tùy thuộc vào tốc độ quay. Tốc độ càng cao biên độ rung cho phép càng nhỏ.

      Tốc độ rung tính bằng mm/giây hay inch/ giây. Tốc độ rung nguy hiểm không phu thuộc tốc độ quay. Thường trị số nguy hiểm nằm trong khoảng 25 mm/s hay 1"/s.
      HELLO

    9. Những thành viên đã cảm ơn nhockid vì bài viết hữu ích:


    10. #16
      Tham gia
      26-05-2009
      Bài viết
      5
      Cảm ơn
      10
      Được cảm ơn 2 lần, trong 2 bài

      Mặc định Do rung dong co dien

      Điều 608: độ rung cho phép của động cơ điện tại các gối đỡ trục không được vượt quá giá trị sau
      Số vòng quay (v/p) 3000 1500 1000 >750
      độ rung cho phép(µm) 50 100 130 160
      Trích từ Quy phạm vận hành nhà máy điện và lưới điện. Ban hành theo quyết định 199/NL-KHKT của Bộ năng lượng ngày 17/4/2009

    11. Những thành viên đã cảm ơn tuannd vì bài viết hữu ích:


    12. #17
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      Ha ha, cảm ơn các bạn đã quan tâm. QT tiếp tục nhé:

      Dùng phương pháp cân bằng động để cân bằng tĩnh:
      Với những rotor trục ngắn nhưng không thể dùng phương pháp cân bằng tĩnh được thí dụ như do quá nặng nề, do không thể quay tự do một cách trơn tru được... thì người ta sẽ cân bằng động. Trong trường hợp này gọi là cân bằng động một mặt phẳng.

      Cân bằng động một mặt phẳng QT biết được 3 phương pháp như sau:

      1/. Phương pháp 3 điểm độ rung:

      1/. Cho Rotor quay đến một tốc độ cố định. Đo lường độ rung. Độ rung này được gọi là độ rung ban đầu, có biên độ là R0.

      2/. Chuẩn bị vị trí lắp gia trọng thử. Gia trọng thử là một khối kim loại có khối lượng nào đó được định sẵn, thường được xác định theo kinh nghiệm, và có thể lắp vào Rotor trên một vị trí thuận tiện. Vị trí này phải xa tâm vừa đủ, để gia trọng có thể ảnh hường đến độ rung của trục. Thông thường trên trục có các rãnh đồng trục để có thể lắp các gia trọng này. Nếu không có, phài lắp vào bằng cách hàn hoặc cấy bulông.



      3/. Lắp GT thử vào một vị trí nào đó trên trục. Đánh dấu vị trí này là vị trí 0 độ, tạm gọi là vị trí A. Tiếp tục quay Rotor đến tốc độ trên. Đo lường độ rung. Độ rung này gọi là độ rung ứng với điểm thứ nhất, có biên độ R1

      4/. Đổi chỗ GT thử vào một vị trí khác trên trục, lệch 120 độ so với vị trí ban đầu, tạm gọi là vị trí B. Tiếp tục quay Rotor đến tốc độ trên. Đo lường độ rung. Độ rung này gọi là độ rung ứng với điểm thứ hai, có biên độ R2.

      5/. Đổi chỗ GT thử vào một vị trí khác trên trục, lệch 120 độ so với vị trí thứ nhì B. Như vậy 3 vị trí lắp gia trọng sẽ thành hình tam giác đều. Tiếp tục quay Rotor đến tốc độ trên. Đo lường độ rung. Độ rung này gọi là độ rung ứng với điểm thứ ba, có biên độ R3.

      6/. Vẽ biều đồ tính toán: Trình tự vẽ như sau:

      * Vẽ 1 vòng tròn tâm O có đường kính tỷ lệ với trị số R0.
      * Trên vòng tròn O vẽ 3 điểm ABC tương ứng với 3 điểm lắp gia trọng.
      * Tại điểm A (0 độ) vẽ 1 vòng tròn tâm A bán kính Tỷ lệ với R1
      * Tại điểm B (120 độ) vẽ vòng tròn tâm B, bán kính tỷ lệ với R2
      * Tại điểm C (240 độ) vẽ bòng tròn tâm C, bán kính tỳ lệ với R3
      * Tìm điểm giao nhau của 3 vòng tròn. Điểm này có thể là một miền hình tam giác cong. Trong trường hợp đó, xác định điểm trọng tâm G của miền chung của 3 vòng tròn đó.
      * Đo lường góc AOG và độ lớn OG



      7/. Gia trọng cần cân bằng sẽ được lắp vào vị trí góc của AOG trên trục máy. Khối lượng gia trọng được tính theo công thức:

      GT thực = GT thử * OG / OA.



      Trong trường hợp 3 vòng tròn không giao nhau, thì có thể suy đoán nguyên nhân gây rung không phải do mất cân bằng. Cần phải tìm các nguyên nhân khác.

    13. The Following 3 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    14. #18
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      CÂN BẰNG ĐỘNG 1 MẶT PHẲNG DÙNG PHƯƠNG PHÁP VECTƠ
      Phương pháp này đòi hỏi phải có thiết bị đo độ rung chính xác. Thiết bị đó phải có thêm chức năng đo góc rung cực đại.


      1/. Các phương pháp đo góc rung cực đại:

      a/. Phương pháp dùng hình chiếu trên trục tọa độ.
      Các thiết bị cũ thường có thêm một máy phát tín hiệu hình sin. Bộ phận này sẽ được lắp đồng trục với thiết bị cần cân bằng.
      Người ta dùng 2 cảm biến lệch nhau 90 độ trên chu vi của trục. Thí dụ 1 cảm biến đo đứng, 1 đo ngang.
      Máy đo sẽ là máy đo xoay chiều điện động kiểu watt kế. Như vậy tín hiệu từ 2 cảm biến sẽ phối hợp với sóng sin của máy phát đầu trục cho ra trị số đo là:

      A1 = Uchuẩn x U1 x cos alpha1. (vì là máy kiểu watt kế)
      A2 = Uchuẩn x U2 x cos alpha2.

      Trong đó
      U chuẩn là trị số điện hình sin gốc do máy phát tín hiệu phát ra.
      U1 là tín hiệu từ cảm biến 1,
      U2 là tín hiệu từ cảm biến 2.
      Alpha1 là góc lệch giữa tín hiệu U1 và Uchuẩn.
      Alpha2 là góc lệch giữa tín hiệu U2 và Uchuẩn.

      Vì 2 cảm biến đặt lệch nhau 90 độ, nên alpha1 và alpha2 cũng lệch nhau 90 độ. Kết quả là A1 và A2 xem như chiếu trên 2 trục x và y của mặt phẳng hình học. Từ đó bạn có thể biết được góc của độ rung cực đại.

      Cách đo này sẽ cho ra góc tương đối. Nhưng thực ra các phương pháp tính toán trong phần này cũng chỉ cần góc tương đối.

      b/. Phương pháp hoạt nghiệm:Các thiết bị mới hơn dùng phương pháp này. Tín hiệu từ cảm biến khi đạt trị số cực đại sẽ làm cho một mạch điện tử phát ra một xung. Xung này làm phát sáng một bóng đèn Neon. Nếu trên rotor ta vạch một điểm làm chuẩn, thì khi dùng đèn này chiếu vào, ta sẽ thấy dường như vạch chuẩn đó đứng yên. Ghi nhận lại trị số góc của vạch chuẩn này.

      c/. Phương pháp dùng cảm biến góc pha chuẩn:

      Các máy đời mới nhất dùng phương pháp này. Người ta đặt một cảm biến góc pha cố định trên phần tĩnh. Cảm biến đó có thể là cảm biến từ, hoặc cảm biến quang hồng ngoại. Trên Rotor, đánh dấu một vị trí 0 độ quy ước. Nếu dùng cảm biến từ, thì tại vị trí 0 độ, lúc quay quét ngang qua cảm biến, cần hàn thêm một chấm lồi nên nho nhỏ. Nếu là cảm biến quang thì dán một băng giấy loại phản chiếu hồng ngoại. Như vậy, lúc rotor quay, mỗi khi vạch 0 độ quét ngang qua cảm biến thì ngõ ra của cảm biến sẽ xuất hiện 1 xung. Các mạch điện tử hoặc máy tính sẽ từ các xung đó tính ra tốc độ quay của rôtr, và so sánh thời điểm của các xung với thời điểm cực đại của độ rung có thể tính ra góc rung cực đại.

    15. The Following 4 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    16. #19
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      Nguyên tắc cân bằng động dùng phương pháp vectơ:

      Phương pháp này đòi hỏi phải có thiết bị đo độ rung và góc rung.

      Giả sử trục bị mất cân bằng do một khối lượng Px (chưa biết) nằm ở góc β x (chưa biết). Khối lương này sẽ tạo ra một độ rung U0 (đo được) và góc cực đại ω 0. Có thể xem như độ rung này là 1 vectơ U0<ω 0, là kết quả của tích vô hướng của vec tơ Px<βx với 1 vectơ hàm truyền (chưa biết).

      Nếu tìm được vectơ hàm truyền, có thể tính ra Px và βx từ U0 và ω 0.
      Người ta sẽ lắp gia trọng giả vào, để tìm hàm truyền này. Sau đó tính ra góc và khối lượng để lắp gia trọng thật.

      Tiến hành cân bằng động dùng phương pháp vectơ:

      a/. Chuẩn bị thiết bị:
      Cảm biến pha lắp cố định. Cảm biến độ rung lắp cố định.
      b/. Quay thiết bị lần thứ nhất. Ghi nhận trị số độ rung U0<ω0
      c/. Ngừng thiết bị, lắp gia trọng thử có một khối lượng P tùy ý vào 1 vị trí nào đó, lệch với vị trí đánh dấu 0 độ một góc alpha tùy ý. (Thực ra các con số tùy ý này được tính nhẩm theo kinh nghiệm).
      d/. chạy lại thiết bị. Đo lại trị số rung U1<ω1.

      Tính toán tìm vị trí gia trọng:

      *Trên hệ toa độ cực, vẽ vectơ OA (U0<ω0) và OB (U1<ω1)
      *Vẽ vectơ gia trọng thử OF (P<alpha).
      *Vẽ vectơ hiệu số OC =OB-OA
      Vectơ này chính là tích vô hướng của vectơ gia trọng thử và vectơ hàm truyền. Từ đó ta có thể tính ra vectơ hàm truyền.
      *đo góc lệch giữa vectơ hiệu số và vectơ gia trọng thử (góc COF).
      *Vị trí gây rung được tính toán như sau:

      Góc gây rung: lệch với OA (U0<ω0) 1 góc bằng đúng góc hiệu số đã đo được
      (góc COF)
      Trị số lệch khối lượng gây rung: Px=P x U0 / biên độ của vec tơ hiệu số (OC)

      *Gỡ gia trọng thử, và lắp gia trong thật có khối lượng như vừa tính và vị trí đối xứng với vị trí vừa tính được.

    17. The Following 2 Users Say Thank You to quocthai For This Useful Post:


    18. #20
      Tham gia
      30-05-2008
      Địa chỉ
      Cung trăng
      Bài viết
      2,407
      Cảm ơn
      1,147
      Được cảm ơn 3,853 lần, trong 1,432 bài

      Mặc định

      Nguyên tắc cân bằng động dùng phương pháp số phức:

      Phương pháp này thực ra cũng sử dụng nguyên lý giống như phương pháp véc tơ, nhưng thay vì dùng công cụ đồ họa để vẽ véc tơ, chúng ta dùng số phức để tính toán.

      Giả sử trục bị mất cân bằng do một khối lượng Px (chưa biết) nằm ở góc βx (chưa biết). Khối lượng này sẽ tạo ra một độ rung Uo (đo được) và góc cực đại ωo. Có thể xem như độ rung này là 1 số phức (U0<ωo), là kết quả của tích của (Px<βx) với 1 hàm truyền phức k (chưa biết).

      Nếu tìm được hàm truyền, có thể tính ra Pxβx từ Uo ωo.
      Người ta sẽ lắp gia trọng giả vào, để tìm hàm truyền này. Sau đó tính ra góc và khối lượng để lắp gia trọng thật.

      Tiến hành cân bằng động dùng phương pháp số phức: tương tự như tiến hành cân bằng động dùng phương pháp véc tơ.

      a/. Chuẩn bị thiết bị:
      Cảm biến pha lắp cố định. Cảm biến độ rung lắp cố định.
      b/. Quay thiết bị lần thứ nhất. Ghi nhận trị số độ rung (Uo<ωo)
      c/. Ngừng thiết bị, lắp gia trọng thử có một khối lượng P tùy ý vào 1 vị trí nào đó, lệch với vị trí đánh dấu 0 độ một góc alpha tùy ý. (Thực ra các con số tùy ý này được tính nhẩm theo kinh nghiệm).
      d/. chạy lại thiết bị. Đo lại trị số rung (U1<ω1).

      Tính toán tìm vị trí gia trọng:

      *Độ rung ban đầu là (U0<ω0)
      *Độ rung sau khi lắp gia trọng thử là (U1<ω1)
      *Độ rung do gia trọng thử gây nên là (U1<ω1) - (U0<ω0)
      *Gia trọng thử (P<alpha).
      *Hàm truyền của độ rung theo gia trọng là

      k =((U1<ω1) - (U0<ω0))/(P<alpha)


      *Vị trí gây rung được tính toán như sau:

      (Px<βx) = (U0<ω0)/k
      (Px<βx) = (U0<ω0) * (P<alpha) / ((U1<ω1) - (U0<ω0))


      *Gỡ gia trọng thử, và lắp gia trong thật có khối lượng Px như vừa tính và vị trí đối xứng với vị trí βx vừa tính được.

    19. Những thành viên đã cảm ơn quocthai vì bài viết hữu ích:


    Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Các Chủ đề tương tự

    1. Trả lời: 0
      Bài cuối: 29-08-2014, 20:06
    2. Trợ giúp - độ rung
      Bởi thanhtbinh trong diễn đàn Động cơ điện
      Trả lời: 1
      Bài cuối: 13-12-2011, 15:52
    3. Trợ giúp - Rung động trong máy phát thủy điện
      Bởi luanhtd3k45 trong diễn đàn Máy phát điện - ATS
      Trả lời: 95
      Bài cuối: 14-01-2011, 14:01

    Tag của Chủ đề này

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016