• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp

      ntech.com.vn

  • Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
    Kết quả 1 đến 10 của 20
    1. #1
      Tham gia
      17-04-2011
      Bài viết
      5
      Cảm ơn
      0
      Thanked 9 Times in 1 Post

      Mặc định Tâm sự của con gái ngành điện

      Tôi ko biêt sao ngày ấy lại chọn vào nghề này nữa ko biết,giữa ĐHSP và lớp con em trong nghề.Bố tôi bảo "tùy con,đầu vào còn phải ,đầu ra,chứ ko phải nhìn vào cái mác đại học"Nhiều người bảo tôi dại,khi bỏ đại học,ko thích cầm phấn mà lại cầm búa.Nhưng để có 1 suất đi học của lớp này ko phải là dễ,tôi có thể dễ dàng xin được việc ngay khi ra trường,nên tôi vào nghề này ko phải do yêu thích mà giống như con người ta thử bước vào con đường mới vậy.
      Ngày 1-8 -2010 tôi nhận quyết định ra Phú Thọ làm việc,trong khi chỉ đúng 1 tuần lễ nữa tôi tròn 22 tuổi.Mẹ ôm tôi vào long và xót xa”con chịu khó,bố mẹ sẽ cố gắng chuyển con về sớm”Tôi vẫn cười toe,chào mọi người,trong đầu cô bé út như tôi vẫn là cs màu hồng.
      Cs nơi đất khách quê người ko đơn jan như ta nghĩ ,ko dễ dàng gì trong cách sống và giọng nói,nhưng điều làm tôi đau khổ nhất là sợ nghề nếu ko mún nói là ghét.Nói ra thì thấy tức cười nhưng đó là sự thật..Mọi thứ khác hẳn với lý thuyết,thực tế vẫn là thực tế.Lần đầu tiên nghe tiếng đóng MC tôi đã giật bắn người,1 lúc sau mới định hình được.Tôi ko thể tưởng tượng nỗi có tiếng mạnh nào lại gần bằng tiếng bom nổ như vậy.,nỗi sợ như tăng lên khi tôi nhìn thấy mấy bác lớn tuổi bị cháy tóc,mất 1 tai hay là bàn tay ko đủ 5 ngón khi cầm nước uống.Tôi thầm thì hỏi người quen thì được biết họ bị HQĐ điện phóng khi thao tác.Trời đất như sụp đổ trước cô bé như tôi.Xung quanh tôi như bao trùm sương mù của nỗi sợ hãi.
      Cs càng nạng nề hơn ,khi tôi lại bị đẩy đi xa hơn với lý do rất đơn giản”đằng nào cũng xa rồi”.ừ thì đi xa cho người ở đây họ về gần nhà thì cũng xem như làm được việc có ích.Nhưng khí hậu+nước+mùa bướm ngứa ko mấy dễ chịu vẫn ko làm tôi xót xa bằng câu nói vô tình của cô bán hàng khi biết tôi xa nhà hơn 500kim.”con mình cũng hơn 20 tuổi rồi mà chưa xa nhà dến 50 cây nhỉ”miệng cười nói nhưng nước mắt tôi như ứa ở trong lòng.Tôi ko ghen tỵ j với con gái họ,nhưng tự nhiên câu nói đó đã đánh thức 1 cái gì đó mềm yếu trong đứa con gái như tôi.Tôi đã cố quên,nhưng giờ nó lại vùng lên,tôi nhớ nhà kinh khủng.Có lẽ tôi là cô bé quá nhạy cảm,dù đó chỉ là lời nói,tôi muốn chạy về ôm mẹ thật chặt.Gọi điện về bảo “bé ở đây cũng vui “ mà sao nước mắt vẫn rươm rướm.Đôì chè ở Phú Thọ đẹp lắm,nhưng người ta bảo” người buồn cảnh có vui bao giờ” cũng đúng .Đã bao lần ngồi buồn,nhìn nó tôi khóc,nó vô tri nhưng như là 1 người bạn tri kỉ vậy.
      Những bản công văn về cácvụ TNLĐ vẫn được công ty thông báo dầy đủ để rút kinh nghiệm thì nó như cứa thêm1 nhát dao vào nỗi sợ của tôi.Tôi sợ 1 ngày mình cũng giống họ.Như 1 đứa trẻ mất đi đồ chơi mình thích thì tiếc nuối,Tôi đã từng so sánh nếu như ngày ấy…nhưng giờ tôi ko còn đường lui .Chân tôi đã lỡ bước trên con đường mới khá xa rồi.Tôi bế tắc thật sự,vẫn biết cs ko bao jo dễ dàng với ai cả,nhưng với 1 đứa con gái út quen sống trong sự che chở,đùm bọc như tôi thì nó như tăng lên gấp bội.Vẫn khoác lên mình chiếc áo của cô bé hay cười nhưng sao nụ cười đó giờ gượng gạo và ko còn của cô bé vô tư nữa rồi
      Có lẽ nỗi niềm đó vẫn ám ảnh tôi mãi nếu 1 ngày tôi ko nghe được câu chuyện của 2 người trực vận hành:
      -Đêm giao thừa bạn bè rủ nhau đi xem bắn pháo hoa,trong khi mình lại phải đi xem tiếng phóng điện.
      -Nghề mình tuy thiệt thòi nhưng trực để cho mọi người có điện ăn tết cũng có ý nghĩa lắm chứ.
      Ừ,sao tôi suôt ngày kêu nghề này chán với bạn bè, mà ko nghĩ được như vây nhỉ.Điện là ngành CN trọng điểm,muốn điện ổn định,lien tuc thì cũng cần những ngươi trực vận hành như mình lắm chứ.
      Tôi vẫn chạy mỗi khi đóng xong MC,vẫn đứng tròn mắt nhìn HQĐ khi người ta thao tác DCL.Nhưng tôi ko nghe tiếng đóng MC khó chịu nữa,tôi đang tập làm quen dần với nó,tôi thấy yêu hơn bộ quần áo vàng nghề điện.Nghĩ cũng tức cười,con gái nghề khác,đi làm thì quần nọ, áo kia… ,còn con gái nghề này,đơn giản lắm , quần áo bảo hộ là xong,nên sau này anh nào lỡ rước cô thợ điện thì yên tâm khoản tiền quần áo nhé.Tôi phải nói vậy,vì người ta nhìn con gái thợ điện lạ lắm,kiểu”con gái mà làm điện ah:, hay “con gái thợ điện mạnh mẽ và khô khan lắm”.Ra đường có người trêu:”em ơi,có trèo được cột điện ko?”con bạn tôi lém lỉnh”nếu thấy yêu nghề thì vẫn trèo đươc”tôi phải ghé tai nó nói nhỏ”nhưng mà trèo cột nằm [ngang chứ”.[/B]
      Tôi là chúa sợ ma,mà trạm điện thì thường phải xd ở nơi cao,địa bàn rông,xa dân để thuận tiện cho việc lắp đặt thiết bị và kéo dây và quan trọng là ko gây nguy hiểm cho người dân khi họ ko có những hiểu biết cần thiết về điện.Nên 1 đứa chưa dám xem phim king dị như tôi hoảng hốt như thế nào khi biết trạm mình xd gần nghĩa địa.vì vậy nên thường con gái hay đi ngủ với gấu bông thì với tôi con dao để đầu giường là quan trọng nhất.Đó có phải là sự khác biệt ko nhỉ??
      Hôm nay được diễn tập “cách cứu người bị điện giật” người thợ điện chính là 1 bác sĩ cưú người khi bị điện giật mà vinh dự ghê.Mọi người bảo tôi” [I]em học chắc an toàn nhỉ- vì sợ mà]- ai cũng cười “[I]biết sợ là tôt”.Mà tại ai đó đã từng nói :Điện là những hạt li ti,rất nhỏ mà mắt thường ko nhìn thấy được có thể gây nguy hiểm cho mọi người,kể cả đảng viên ”Nghĩ thế tôi phì cười tối nay nhất định phải gọi cho bố để bảo” cô bé bờm của bố đã trở thành cô thợ điên rồi đó”
      Em vô tình đọc bài này bên http://diendankythuatdien.com/4rum/showthread.php?t=466 cảm thấy tội nghiệp chị ấy và sợ quá. hjc

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:


    2. The Following 9 Users Say Thank You to lê tiểu y For This Useful Post:


    3. #2
      Tham gia
      14-06-2009
      Địa chỉ
      Hanoi University of Science and Technology
      Bài viết
      1,012
      Cảm ơn
      504
      Được cảm ơn 1,508 lần, trong 565 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Bài này viết chân thực ghê.


    4. #3
      Tham gia
      17-04-2011
      Địa chỉ
      HCMC
      Bài viết
      39
      Cảm ơn
      33
      Được cảm ơn 45 lần, trong 16 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      chẳng sai khi bảo kỹ thuật là ngành của cánh mày râu. chắc mấy anh đọc bảo cô này đỏng đảnh, mà thật chứ, mới đầu cũng sợ, bản tính phụ nữ vốn vậy mà, ... Lâu dần thành quen thôi. Đồng cảm với bạn này...
      Be yourself - not your idea of what you think somebody else's idea of yourself should be.

    5. #4
      Tham gia
      01-03-2011
      Bài viết
      735
      Cảm ơn
      279
      Được cảm ơn 704 lần, trong 366 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Chả phải phụ nữ đâu, đàn ông cũng... sợ bỏ mợ ấy chứ. Bây giờ máy cắt chân không cắt tiếng còn bé chứ cái máy cắt không khí của Nga đời cổ ngày trước nó cắt thì nghe chả khác nào bộc phá ốp vào nhà vận hành trạm. Em nói thật với các bác là hồi mới đi làm em cũng có cảm giác như cô bé ấy thôi, nhưng có lẽ đàn ông thì quen nhanh hơn thì phải.
      Phụ nữ làm ngành điện, là thợ điện thực thụ ấy, đương nhiên là dũng cảm, cứng rắn, mạnh mẽ nhưng cũng rất dễ thương, rất đáng yêu và đáng để đàn ông chúng ta trân trọng!!!!

    6. #5
      Tham gia
      14-06-2009
      Địa chỉ
      Hanoi University of Science and Technology
      Bài viết
      1,012
      Cảm ơn
      504
      Được cảm ơn 1,508 lần, trong 565 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Bác Hoàng có thương hoa tiếc ngọc thì cover hết cho các chị em trên webdien đi. Kiếm công việc nào mà chỉ phải ngồi bàn giấy ngóng xuống Hồ Gươm ngắm rùa ấy.


    7. #6
      Tham gia
      01-03-2011
      Bài viết
      735
      Cảm ơn
      279
      Được cảm ơn 704 lần, trong 366 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Cụ rùa đi ăn dưỡng rồi còn đâu mà ngắm... hehehe... để mấy cháu rùa tai đỏ bơ vơ khóc hết nước mắt rồi.
      Em có từng gặp mấy nữ tướng ngành điện, hơi bị hoành tráng đấy, thỏ thà thỏ thẻ nhưng quật chết voi luôn. Bác Huy đừng coi thường chị em nhá...

    8. #7
      Tham gia
      10-05-2011
      Bài viết
      17
      Cảm ơn
      17
      Được cảm ơn 5 lần, trong 4 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Hic minh cung la nu dan dien!
      Luc con di hoc, ai biet minh hoc dien cung tro mat ngac nhien, vi luc do trong minh cung hoi tieu thu.
      Nhưng con gai nganh dien vui lam, nghich như quỹ sứ vậy.
      Ra trường mình rất thất vọng, cv cho nữ dân điện rất ít ở tỉnh lê. Đa số là đi dạy, bọn mình học đại học mà.
      Mình phải đi dạy 3 năm trời, mình rất ngán, giờ thì qua thời đó rồi. Mình làm thiết kế điện ở một công ty tư vấn xd, mình rất yêu thích cv nay.

    9. #8
      Tham gia
      01-06-2011
      Địa chỉ
      nghe an
      Bài viết
      6
      Cảm ơn
      2
      Được cảm ơn 2 lần, trong 2 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Con gai hoc dien la rat ca tinh va manh me. Minh rat thich nhung nguoi nhu the'.

    10. #9
      Tham gia
      18-10-2012
      Bài viết
      46
      Cảm ơn
      67
      Được cảm ơn 3 lần, trong 3 bài

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      mình cũng là con gái nghành điện đây haixxxxxxxx, thôi, cái gì thì cái đã chọn thì yêu lấy nghề

    11. #10
      Tham gia
      30-11-2012
      Bài viết
      19
      Cảm ơn
      1
      Thanked 1 Time in 1 Post

      Mặc định Ðề: Tâm sự của con gái ngành điện

      Mình cũng "điên nặng " đây.
      Mình thấy con gái nghành điện chúng mình rất mạnh mẽ.
      Cố lên cả nhà nhé

    Trang 1 của 2 12 CuốiCuối

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016