• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp

      ntech.com.vn

  • Trang 1 của 4 1234 CuốiCuối
    Kết quả 1 đến 10 của 34
    1. #1
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Câu chuyện của bạn tôi

      Đây là câu chuyện có thật của 1 người bạn em, đang là sv năm nhất, cũng thuộc dạng đẹp trai. Cốt câu chuyện này là thật, nhưng em xin nói trước là nó đã bị em biến hóa "7 thực 3 hư", thêm mắm thêm muối khá nhiều, thậm chí còn bịa ra vài đoạn. Em ko giỏi văn xuất chúng nên bố cục khá lủng củng (theo em nghĩ), xin các anh ném gạch nhè nhẹ, mà dùng đá nhựa sỏi cao su thôi nhá!:D !

      Đây là câu chuyện rất dài, vì vậy xin các đại ca hãy kiên nhẫn. Đọc có 1 2 đoạn thì chưa hiểu được cái gì đâu.

      Đóng băng trong khoảnh khắc!

      Con bé đó, giờ có lẽ cũng được sống đầy đủ. Phải rồi, du học Mỹ cơ mà. Mấy tháng xa cách mà như mấy chục năm cầm tù vậy. Mấy tháng có lẽ chưa phải khoảng thời gian đủ để người ta thay đổi, cả về ngoại hình lẫn những điều khác nữa.
      Tôi cứ ngồi đó hồi tưởng. Những dòng kì ức đó cứ chạy ngang qua đầu tôi, nhanh như một tia chớp, mà có muốn đuổi bắt cũng khó. Nó chỉ tự đến khi nào nó muốn. Mải đuổi bắt nó, mà tôi không để ý rằng mình đang gõ từng chữ trên bàn phím máy tính như một đứa trẻ con, chỉ để hoàn thành cái tên nick chat yahoo. Lo lắng. Ko biết nó đã quên được kí ức chưa, ko biết tôi gặp lại nó như thế này có khơi lại những điều mà có lẽ chỉ vài tháng ngắn ngủi chưa thể xóa nhòa. Nỗi đau của nó chưa nguôi ngoai, nhưng nỗi nhớ của tôi đâu có muốn nó nguội lạnh!
      Bao nhiêu tháng ngày xa cách, cuối cùng cũng sắp gặp mặt nhau, hay ít nhất cũng là qua mấy dòng chữ hiện lên trên màn hình. Chỉ cần gõ thêm vài kí tự nữa mà thôi. Nhưng tại sao mà đôi tay tôi như đóng băng thế này? Đầu óc tôi mụ mị dần, và những tia kí ức nhanh như chớp, đã tự mò về với tôi, để tôi kiểm lại những kí ức đó, những kí ức thoắt đến, và thoắt đi. Có một người đang đóng băng trong khoảnh khắc.

      Tôi quen nó từ hồi lớp 6. Hai đứa học cùng lớp. Tôi có cái cảm tình là lạ với nó ngay từ cái nhìn đầu tiên - 1 cô bé nhút nhát, nhỏ nhắn ngồi thu lu ở 1 góc lớp. Còn tôi, 1 thằng con trai cao ráo, trắng trẻo (tôi chưa dám tự nhận xét mình đẹp trai, vì lớp 6 thì chưa ai ra cái thể thống nào cả). Tôi với nó gần như ko có điểm chung - ít ra là theo tôi nghĩ lúc đó. Tôi cởi mở hơn nó rất nhiều, và làm bạn rất nhanh với lũ con trai trong lớp. Nhưng vì là lớp 6, nên các bạn chắc hẳn cũng nghĩ là đó ko phải (hay chưa phải) là iu. Nó chỉ là 1 thứ gì đó vớ vẩn, đủ vớ vẩn để tôi chỉ để ý đến con bé như vậy mà thôi. Cái ưu tiên lúc này thì vẫn phải là đá bóng, game, và cả bóng rổ nữa.
      Mãi sau, tôi mới biết tên nó. Đó là lần nó lên trả bài (và ko hiểu sao tôi vẫn nhớ được số điểm nó dành được hôm đó. 1 con 9 ngược ^^'). Tên cô nàng là Phương. Quỳnh Phương. Lúc đó, tôi buộc miệng: "Tên hay nhỉ?" làm tên Quân ngồi cạnh phải cười phì: "Mày tính đổi tên thành Phương hả Hoàng?" Cũng kì lạ là tôi có thể nhớ những chuyện đó.


      Nó học khá. Mà cái "khá" của nó như 1 ngọn núi để trèo với 1 học sinh học lực trung bình như tôi vậy(tôi chinh phục được ngọn núi này như thế nào thì là câu chuyện của lớp 9). Tôi lấy cái cớ đó để làm quen với nó. Lũ bạn tôi thấy vậy hỏi nhiều lắm, rằng sao ko đi kiếm anh chị nào học lớp trên về mà dạy, mà phải nhờ 1 đứa học lực khá. Chắc chắn thằng Quân là người thắc mắc nhiều nhất. Nhìn vẻ mặt ái ngại của nó là biết. Từ trước tới nay, ngoài bóng đá và game, tôi có thiết học bao giờ đâu, vậy mà giờ...
      Nó đồng ý ngay (lạ lùng). Cứ rảnh ra vài buổi tối ko bận đá bóng với game là tôi lại "mời" nó về nhà làm gia sư. Mấy buổi đầu, ngoài học và học, tôi với nó chẳng nói chuyện gì khác (chán). Tôi muốn để đối phương tự tiếp cận mà có lẽ nó nhát quá ^_^'. Học mãi thì tôi chịu sao nổi, có vào đầu nổi cái gì đâu. Thế nên, đến buổi thứ 3 thứ 4 gì đó, tôi buột miệng:
      - Bà thích đá bóng ko? (!?!)
      Nó trợn tròn mắt nhìn tôi. Chẳng có gì ngạc nhiên trước câu hỏi phi lý của tôi. Câu trả lời thì cũng chẳng gây bất ngờ cho tôi.
      - Hok. Ông điên ah? Đang học bài lại hỏi linh tinh.
      Tôi nói:
      - Ko thích thì thôi. Làm gì phải gắt gỏng.
      Tưởng đâu là hết, ai dè:
      - Ủa, tôi gắt gỏng hồi nào?
      - Chẳng phải vừa kêu tôi điên sao?
      - Vậy cũng gọi là gắt gỏng àh?
      - Lại chả thế?
      - Ông đin thiệt rồi!
      _ Ai điên? Chưa biết đâu!
      Nó im lặng. Ít ra nó cũng im lặng. Thật là phiền phức quá.
      Chúng tôi ngồi đó im lặng 1 lúc. Rồi nó tự nhiên đứng dậy bỏ về. Thôi đằng nào cũng hết giờ, mẹ tôi cũng sắp về nhà rồi.
      - Ơ ơ, đi đâu thế?
      - Zìa!
      .....................to be continued
      Mong mọi người hưởng ứng

      --------------------------------------------------------------------------------
      Xem bài viết cùng chuyên mục:


    2. #2
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      Part II:
      Nhưng tôi ko lấy gì làm hối hận vì cái hôm đó cả. Vì từ hôm đó trở đi nó đã trở nên cởi mở hơn. 2 chúng tôi nói chuyện nhiều hơn (ít ra vẫn còn hơn là cứ ngồi học và học và học). Tôi thích cách nói chuyện của cô nàng. Khá là trẻ con. Và giận cũng như trẻ con nữa (mấy nhận xét này hơi thừa vì lúc đấy chúng tôi ko phải trẻ con hay sao? ). Tôi nói ko vừa ý 1 chút là y như rằng lại xị mặt ra . May mắn thay là nó ko giận dai (đa số là thế). Chỉ cần bỏ cái miệng ra xin xỏ chút là được.
      Nhưng hay nhất là tôi "chém" cái gì nó cũng tin (ít ra là lúc này, vì cái gì lâu cũng phải đề phòng). Tất nhiên là chém phải thực tế 1 chút, đừng có chém bão phần phật ra. Ngày học nào cũng thành 1 vòng tròn: Học (+ngáp) => tôi trêu nó => nó giận tôi => tôi xin xỏ nó => học (+cười). Nhiều lúc nếu nó ngộ ra chân lí, thì tôi đều phá lên cười và nói nó ngốc. Lâu ngày nó thành luôn cái nickname. Cô nàng đương nhiên là ko thích cái danh xưng đấy chút nào, có lần chúng tôi cãi nhau mấy ngày trời chỉ vì cái biệt danh ấy. Kết quả là nó chịu thua. Nếu có cãi nhau, thì tôi thường xuyên thắng, trừ khi nó giận ko thèm nói với tôi nữa. Nếu thắng thì tôi cũng thấy thoải mái, mà nếu thua thì cũng khoái chí lắm. Quay lại với chuyện học hành. Thi học kỳ năm đó, tâm lý tôi thoải mái hơn mọi năm. Và tôi đã dành được danh hiệu tiên tiến (cũng ko tệ nhỉ) . Bố mẹ tôi rất vui mừng (năm đầu tiên mà). Đương nhiên là tôi phải có phần thưởng rồi. Phần thưởng của tôi là 1 chiếc nokia, dù ko có gì nổi trội nhưng đó cũng là chiếc đầu tiên của tôi. Tôi cảm thấy may mắn và hãnh diện vì bạn bè tôi hiếm đứa nào có được 1 chiếc điện thoại. Nhưng thói hãnh diện của tôi lại chưa thể so bằng tính tò mò. Tôi tháo hết cả linh kiện linh tinh ra và... ko lắp lại được. Thế này chỉ chết với bố mẹ mất. Mà nói với lũ bạn trong đội bóng thì chúng nó cười cho thúi mũi. Tình thế thật là tiến thoái lưỡng nan.
      Chẳng hiểu sao tôi lại tự nhiên nghĩ đến nó. Điều liên hệ duy nhất trong đầu tôi lúc này là sĩ diện của tôi, vì tôi nghĩ rằng đẩy trách nhiệm cho người khác thì sẽ dễ thở hơn nhiều (hơi ích kỷ thì phải), mà con bé cũng kín tiếng (tôi nghĩ vậy vì nó ít nói). Lựa chọn hoàn hảo còn gì.
      Nghĩ là làm, tôi đạp xe qua nhà nó. Từ ban công tầng 2 của căn nhà 2 tầng, nó thò đầu ra rồi cười:
      - Tui giúp ông đoạt học sinh tiên tiến, có quà gì cho tui ko?
      - Ko đâu. Qua chào hỏi thôi có sao ko? Mà chưa chào người ta đã vội hỏi rồi, có ra cái gì ko?
      - Ông qua nhà tui, ông phải chào chớ sao tôi phải chào?
      - Nhìn cái mặt bà ngố thế, ai thèm chào?
      - Thế thì đứng đấy hóng gió đi.
      Rồi nó đi thoăn thoắt vào trong, mà tôi chẳng kịp ngăn lại. Vào bước đường cùng, tôi đành dùng hạ sách:
      - Thôi mà tiểu thư xinh đẹp, mở cửa cho tôi vào đi!
      Không có ai trả lời.
      - Mà bạn Phương xinh xắn đáng iêu, mở cửa cho mình vào, hôm sau mình mang quà đến cho!!!
      Vẫn ko có âm thanh nào vọng lại ngoài tiếng gió.
      Đến đây thì tôi ko chịu nổi nữa, la to:
      - Đến có chuyện hệ trọng, ko cho vào thì ta đi.
      Lòng tôi vừa ấm ức vừa lo sợ. Còn chiếc điện thoại, giờ biết làm sao đây???

      Tôi về nhà trong bộ dạng khá là mệt mỏi, tắm qua loa, ăn qua loa, rồi nhảy tót lên giường đọc truyện. Bỗng mẹ tôi gọi:
      - Cò ơi, có bạn đến tìm gặp!
      Bực mình, tôi nghĩ: "Thằng dog nào dám cắt ngang pokemon của ta?" rồi lê những bước chân nặng nề xuống phòng khách. Ơ, hóa ra là con Ngốc. Tôi bỗng bần thần người lại. Trông dáng vẻ nó có vẻ mệt mỏi, như vừa đi bộ gấp gáp lắm. Không ngờ nó cũng tốt quá. Nghe mình nói có chuyện hệ trọng là qua nhà mình liền. Kiểu này có khi còn chưa ăn nữa...
      Nhưng nụ cười tủm tỉm của nó lại kéo tôi về thực tại:
      - Ông tên ở nhà là Cò hả?
      - Thế thì sao?
      - Lại còn thì sao nữa? - Nó ngoác miệng cười ha hả như ko mệt vậy.
      - Thế bà đến để chế nhạo tôi sao?
      - Đương nhiên là ko rồi. Chiều nay ông nói...
      Tôi vội ra hiệu cho nó kín miệng chút, rồi dẫn nó vào phòng tôi. Vừa thả tay ra, nó đã kêu toáng:
      - Ông làm cái trò gì thế?
      - Tiểu thư, để yên cho tôi nói đã.
      - Thế rốt cục có chuyện gì?
      Sợ mẹ tôi rình nghe, tôi chỉ nói thầm với nó sự việc.
      - Cái ông này, ngốc xít thế là cùng?
      - Vâng, 1 con ngốc chê tôi ngốc xít.
      - Ông nói cái gì hả?
      Sợ nó ko giúp, tôi vội giảng hòa. Nó nói:
      - Tui có bít cái gì đâu mà giúp được ông? Tôi ngốc lắm cơ mà?
      - Thôi mà cô nương, giúp em 1 cái, em hứa ko trêu cô nương nữa.
      Nó cầm lấy cái ĐT mà nhìn. Tôi lại nói:
      - Thôi, giúp em nhé!
      Thế rồi nó nói:
      - Cầm về rồi tính.
      - Dạ, tiểu thư cứ cầm về, nều thành công em sẽ hậu tạ. Nào, để em chở chị về.
      Tôi dắt nó xuống nhà. Mẹ tôi thấy vậy chỉ cười tủm tỉm.
      Lúc về, chúng tôi nói chuyện rất rôm rả, cũng nhờ tôi nhường nhịn nó cả. Lúc cao hứng, nó còn nói:
      - Tôi chỉ cần 1 tuần thôi là sửa được cái này cho ông.
      Tôi cười lớn:
      - Được vậy, thì chắc tôi chết mất... Hahaha...
      Nó đấm vào lưng tôi 1 phát, mà nhẹ hều à.
      Đúng một tuần sau, nó đem trả lại cho tôi chiếc điện thoại (tất nhiên là nguyên kiện ). Tôi vui mừng khi nhận lại, nhưng lại bỗng chốc hoài nghi, hỏi:
      - Ngốc như bà mà cũng biết sửa hả? Có hoạt động được ko đấy?
      - Chứ sao? Hoạt động chắc! - Nó trả lời đầy kiêu hãnh.
      Tôi ko hỏi linh tinh nữa. Đang vui, ai thèm nói cho nó buồn người. Vui thì quan tâm đến nó làm gì, có chăng cũng chỉ là trêu nó vài cú cho nó hứng.
      - Xong rồi, mời bà về.
      - Ơ...
      - Thế có về ko?
      - Tôi giúp ông sửa cái đt, ông hứa sẽ hậu tạ, mà giờ đuổi tôi về thế hả? - Nó nói, giọng ấm ức.
      Tức cười.
      - Được rồi, làm gì mà nóng thế, tôi chỉ đùa chút thôi mà tiểu thư. Rồi, mời tiểu thư vào nhà uống cốc nước đá hạ hỏa - Tôi nhăn răng cười.
      - Nhìn cái mặt bõ ghét! - Nó dúi đầu tôi 1 cái rồi ngồi xuống ghế.
      - Tự nhiên nhể! - Tôi vào bếp lấy cốc nước mát trong tủ lạnh, rồi tiện thể tháo cái pin ĐT ra.
      Tôi đưa cái cốc cho nó. Nó đưa tay ra lấy, rồi nhấp từng ngụm nước nhỏ.
      - Oái, sao đt ko bật được thế này?
      Nó vội bỏ cốc, chạy ra đến chỗ tôi.
      - Bắt đền bà đấy! Chữa kiểu gì mà ko bật được thế này hả?
      - Tui có bít gì đâu?
      - Bà lắp vào mà còn ko biết hả? - Tôi lớn tiếng hỏi, trong lòng cười thầm khi thấy vẻ mặt sợ sệt của Phương.
      - Anh họ tôi sửa chứ tôi đâu có sửa?
      - Tôi bảo bà sửa, sao bà còn đưa cho anh bà táy máy? Giờ hỏng hết rồi đây này - Tôi lên giọng quát tháo, nhưng trong tâm can thì rất ư là vui khi nhìn thấy vẻ mặt thảm hại của nó - Anh bà sửa như thế đấy hả? Thật là...
      Tôi bỗng chợt dừng lại bối rối khi nghe tiếng khóc thút thít của nó. Sao nó yếu đuối vậy?
      Có lẽ thấy tôi dừng lại rồi, cô nàng mới dám la lên:
      - Ông có biết để sửa cái đt cho ông, tôi phải bỏ 1 buổi sinh nhật của con bạn và bị mẹ la mắng ko hả? Ko biết con bạn có tha thứ cho tôi ko nữa?
      - Tại sao? - Tôi bối rối.
      .....................to be continued

    3. #3
      Tham gia
      27-08-2011
      Bài viết
      2
      Cảm ơn
      0
      Thanked 1 Time in 1 Post

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      - Mất công thêm mắm,thêm muối thêm mặn mặn tý bạn,tiết kiệm quá,hơi nhạt

    4. #4
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      mình đã nói rồi, chuyện này hơi dài, các đại ca cứ đọc từ từ, càng về sau càng hấp dẫn

    5. #5
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      part III: Lưu ý đoạn văn có sử dụng biện pháp nói quá :D

      Nó khóc nấc lên. Tôi thấy vậy càng lấy làm bối rối, gặng hỏi:
      - Rốt cục là có chuyện gì?
      Nhưng nó vẫn cứ ngồi mà khóc. Chắc nấc quá chẳng nói nổi nên lời nữa. Tôi ái ngại ngồi xuống bên cạnh, vuốt lưng nhè nhẹ cho nó hết nấc ( ko có ý gì đâu :D). Đúng lúc đó mẹ tôi, hình như nghe thấy tiếng khóc, nên gõ cửa. Hoảng quá, tôi ko biết phải làm sao. Mẹ tôi hỏi:
      - Hai đứa có chuyện gì thế? Để bác vào xem thế nào được ko?
      Tôi chưa kịp nói gì thì con Phương cất tiếng, giọng nghẹn ngào:
      - Ko có gì đâu bác ạ.
      - Ừ, vậy hai đứa cứ tiếp tục đi nhé, đừng để ý đến bác (đừng có nghĩ lăng nhăng đấy).
      Khi thấy tình thế có vẻ thoải mái hơn,tôi mới bắt đầu gặng hỏi:
      - Tại sao bà khóc thế?
      - Hic...
      - Thôi, tôi xin lỗi. Bà nói tôi nghe chuyện gì nào.
      - Cái chuyến đi chơi đấy, nhà tôi lên lịch cả tháng nay rồi.
      - Sao nữa? Đi chơi thì cứ đi sao phải bỏ?
      - Nhưng gần lúc đi tôi mới nhớ ra là phải sửa cái này cho ông. Nhưng mà sát giờ quá. Tôi tính chạy qua nhà anh rồi chạy về cũng chỉ nửa tiếng thôi, mà chắc lắp lại cũng chẳng lâu, ai dè trên đường va phải cái xe... Đến nơi thì anh tôi còn ko có nhà, phải đợi 1 lúc nữa mới về...
      - Trời ơi có sao ko?
      - Hic, ko sao. Nhưng vậy mới bị muộn... Mẹ tôi ko tìm thấy tôi đâu, về mắng tôi quá trời...
      Trời ơi. Cô bạn tôi lại bắt đầu khóc. Tôi chắc cũng ko khóc như vậy đâu. Nếu đặt vấn đề về một lời hứa nghiêm túc, thì phải thực hiện nó là đúng. Nhưng đây chỉ là 1 lời hứa bớn cợt, mà nó phải bỏ chuyến đi chơi, mà còn bị tai nạn (nhỏ thôi ), rồi bị mẹ la mắng, chỉ để thực hiện nó. Vậy mà đến đây mặt nó vẫn tỉnh bơ, chỉ để cho tôi ko nghi ngờ. Ấy vậy mà...
      - Tôi... tôi ko biết - Tôi bắt đầu cảm thấy day dứt, khác với sự rất vô tư thường ngày.
      - Thôi không sao đâu - Nó nói với tôi như vậy mặc dù vẫn còn đang khóc thút thít.
      - Không sao, vậy mà ko sao ư??? - Tôi nói, rồi chạy vào nhà bếp lấy cục pin ra đặt trước mặt nó.
      Nó nhìn tôi:
      - Cái gì vậy?
      Tôi ko nói, chỉ liếc mắt vào cục pin ra hiệu.
      Nó ngồi ngẩn ra vài ba giây, rồi đột nhiên nước mắt ráo hoảnh, đứng dậy giành lấy cổ áo tôi:
      - Ai cho ông chọc tôi? - Rồi khóc òa lên, nhưng như đột nhớ ra mẹ tôi đang ở dưới nhà, nó khóc nhỏ lại.
      Bình thường có lẽ tôi đã kêu cô bé là ngốc, nhưng giờ ai mà nhẫn tâm thốt ra những lời đó được chứ.
      - Tôi xin lỗi. Tôi không biết.
      Nó lấy tay đập liên tục vào vai tôi.
      - Tôi rất xin lỗi.
      Nó vẫn cứ lấy tay đánh tôi liên hồi.
      - Tôi xin lỗi thật đó.
      Nó ngưng đánh tôi, đứng khựng lại ở đó, rồi quay lưng bỏ về. Chắc nó giận tôi lắm.

      Thật may mắn là chỉ vài ngày sau, mọi thứ trở về nhịp sống bình thường của nó. Trẻ con vô tư không lo nghĩ, giận dỗi hay day dứt cũng chỉ được vậy thôi.
      Thôi chuyện này không nói đến nữa. Chuyển qua lớp 7.
      Lớp 7, tôi không để ý lắm đến chuyện có một vài đứa con gái cũng để ý đến tôi. Đúng ra là tôi chỉ biết đến điều đó qua lời nói của thằng Quân khi có đứa liếc nhìn 2 chúng tôi nói chuyện. "Con này thế này... con kia thế kia.. cứ nhìn mày... ". Mà có khi hắn lại sử dụng biện pháp nói quá cũng nên ;)). Mà lớp tôi cũng có cái kiểu gán ghép rất là ức, nên tôi với nó hạn chế qua lại hơn, kẻo bị chúng nó gán ghép ngay.
      Tôi rất "tôn sùng" môn đá bóng. Không trận bóng nào của lớp mà tôi không tham gia. Vì chạy nhanh (chuyền thì tạm thời chưa nói tới ;)) ), tôi được làm tiền vệ chạy cánh. Bọn hậu vệ thường ít khi theo kịp nên chúng nó cứ phải xoạc. Trong 1 lần như thế, tôi đã gặp chấn thương. Chắc chỉ là bong gân, mà tụi con gái cứ xúm xít vào hỏi han, rồi "xem thế nào chưa biết chấn thương là gì". Bực bội, tôi phang ngay cho 1 câu:
      - Thế mấy bà thử chấn thương đi.
      Tôi nhờ thằng Quân đèo về. Trên đường về tôi chợt nghĩ rằng con Ngốc không đi xem. Nó không xem đá bóng, và cũng chẳng xem lớp tôi đá bao giờ, như rất nhiều đứa con gái khác trong lớp. Nhưng mắt thấy là 1 chuyện, tai nghe lại là chuyện khác. Tin tức bay nhanh như tên lửa, chỉ cần đến lớp là biết hết. Hôm sau, nó liếc mắt nói với tôi: "Sướng nhỉ? Được mẹ bón ăn hông?" Tôi cười, dù hơi bực bội.
      - Chắc chẳng còn nhớ đến tôi nữa đâu. - Rồi nó bỏ về chỗ.
      Vết thương chưa lành, tôi ngại di chuyển nên cũng chẳng đi theo. Thằng Quân thấy vậy nói nhỏ:
      - Nó thích mày đấy. Tao thấy nó cứ...
      Thôi bỏ qua. Tôi đem hỏi con Lan về chuyện này. Nó nói hơi dài dòng, nhưng tóm gọn lại là bạn bè thì phải quan tâm đến nhau, lại còn bạn thân mà không nói chuyện với nhau, chắc chắn là phải giận dỗi. Chắc nó kiếm cớ để nói chuyện với tôi chăng?
      Nói chung là không quan tâm.


      .....................to be continued

    6. #6
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      Part IV:
      Cuối năm lớp 7, ko hiểu sao cô giáo lại sắp tôi với nó ngồi chung chỗ trong cái "đợt cải tổ lớn" gì gì đó. Và đương nhiên, cái sự cải tổ đó ko phát huy hiệu quả. Có lẽ cô giáo thấy tôi hay nói linh tinh trong giờ quá, nên xếp tôi vào 1 cái góc nào im lặng 1 chút. Và ngay lập tức, cái "góc im lặng" đó trở nên ầm ĩ
      Khỏi phải nói rồi, như cá gặp nước, chúng tôi chí chóe, hạnh họe nhau suốt ngày, cãi nhau rầm trời, như nhiều bàn 1 nam 1 nữ khác. Như tôi đã nói, nếu có cãi nhau thì thường là tôi thắng, trừ khi nó dọa ... méc cô , hay là lại "im lặng là vàng", cả ngày chẳng nói lấy 1 câu .Lúc đấy thì lại im re, buồn thiu. Nhiều lúc tôi ức chế, muốn chọc ngoáy nó để nói, mà chẳng chịu nói gì cả. Và cuối cùng là phải dùng hạ sách thôi.
      - Nè cô Ngốc, hum qua đi đâu mà đến lớp ngáp ngắn ngáp dài thế?
      - Liên quan gì đến ông?
      - Có chứ! Bà buồn ngủ thì bà sẽ ngủ, bà mà ngủ thì nếu tôi đánh thức dậy lại la tôi, cô giáo thấy thì phạt hai đứa đứng góc lớp.
      - Thế thì đừng gọi tui!
      - Tôi ko gọi bà dậy thì bà lại ngủ, cô nhìn thấy thì lại phạt bà đứng góc lớp, thế thì tôi trêu ai?
      - Thế tui ngủ quách đi cho đỡ phải thấy mặt ông!
      Nói rồi nó lăn ra ngủ thiệt. Ngồi 1 lúc chán chẳng có trò gì, mà sao tiết toán hôm nay nhàm thế không biết. Cô đang dạy cái gì thế nhỉ?
      Tôi quay đầu sang bên nó, và nhìn thấy 1 chiếc hộp bút nhỏ có hình con heo. Cầm nó lên lắc lắc, thì thấy có rất nhiều bút phía trong. Nhà giàu thế, mua cả đống bút về đựng trong chiếc hộp bút "xịn" . Nghĩ vậy thấy mà ghét, tôi lấy cái hộp đựng bút đặt lên đầu nó rồi quay ra xé giấy gấp linh tinh. Chiếc hộp bút giữ "thăng bằng" 1 lát trước khi nó quay đầu rớt chiếc hộp xuống chân. Tôi cúi xuống nhặt thì nó đã bốp phát vào mặt tôi!!! - Bà này điên hả?
      Nó quay sang bảo:
      - Làm cái gì đấy?
      - Tôi chỉ cúi xuống nhặt con heo bự như bà cho bà thôi?
      - Đồ đin!
      - Không điên bằng những ai đặt heo ở chân đâu!
      Nó cầm con heo đập tôi liên hồi. Và đương nhiên là ko có chuyện cô giáo ko phát hiện ra điều đó.
      - Phương, Hoàng! Đứng lên! 2 trò làm gì thế?
      Tôi nhanh nhảu:
      - Bạn ấy "lấy thịt đè người" ạ!
      - Bao giờ?
      - Thế cầm con heo to tổ chảng đập tôi ko phải lấy thịt đè người hả?
      1 số lượng lớn tiếng cười được phát ra.
      - Cô cảnh cáo Phương ko lấy thịt đè người nữa!
      Cả lớp phá lên cười. Cô giáo cũng vui tính đấy chứ.
      - Ngồi xuống. 2 người viết bản tường trình cho tôi mai nộp.
      Chắc cô nàng ấm ức lắm đây. Nó cúi gằm mặt xuống chẳng nói gì nữa.
      Ngày hôm sau:
      - Hôm qua bà nghỉ đã chép môn Sinh Học chưa?
      - Chưa.
      - Cô giáo có hỏi 1 câu hay lắm, muốn nghe ko?
      - Câu gì?
      - Bà ấy hỏi loài nào não bé nhất?
      - Loài nào?
      - Bà nghĩ thử xem?
      Nó ngồi nghĩ 1 lúc rồi nói:
      - Con sứa ah?
      - Bà đã nhìn con sứa bao giờ chưa mà kêu nó có não?
      - Vậy.. là con gì?
      - Ừm, não nhỏ thế thì ko biết là phải.
      - Ông ám chỉ cái gì đấy?
      - Thì, loài não bé nhất là người ngồi cạnh tôi chứ ai. Đúng là ngốc, não bé. :-p
      Nó lấy tay véo tai tôi rồi nói:
      - Ít ra não bé còn được học sinh giỏi. Còn não to?
      - Tôi nói tôi não to bao giờ? Bà đừng có bịa đặt nhá!
      - Thế sao ông bảo tui não bé?
      - Thế chẳng đúng sao?
      - Không.
      - Cứ cãi đài!
      - Hứ! Đừng nói chuyện với tôi nữa!
      - À thôi mà... vân vân...


      .....................to be continued

    7. #7
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      Part V: Đoạn gay cấn đây

      Lớp 8. Thời điểm mà tôi bắt đầu có những sự thay đổi về tâm sinh lý. Và cái tật... thích ngắm gái xuất hiện (đến giờ vẫn chưa bỏ được ). Xinh xắn thì ngắm từ trên xuống, ko thì thôi ngắm từ dưới lên . Có đứa lại còn cứ "sâu" cho tôi nhìn mới chết chứ . Nhìn riết là ghiền, tật xấu khó có thể bỏ . Với 1 đứa trẻ con, nhiễm mấy cái thói xấu đấy có phải là sớm quá ko?
      Nhưng quan trọng hơn cả, là tôi bắt đầu để ý đến cô bạn ngồi cạnh. Bình thường thì ngoài cặp má phúng phính ra thì nó cũng ko có gì đặc biệt, nhưng sao nụ cười đáng iêu của nó hớp hồn đến vậy chứ? Nó cười đã vậy, mà nó mếu cũng đẹp nữa

      Thỉnh thoảng tôi cứ nhìn nó vậy, mà chỉ dứt mắt được ra khi nó quay sang, là tình thế bất khả kháng bắt buộc phải đánh trống lảng. Việc này chỉ xảy ra 1 thời gian vì tôi nhìn nó nhiều quá đã khiến nó nghi ngờ. Và chỉ đến vậy thôi.

      Tôi chưa bao giờ tham dự 1 sinh nhật của 1 đứa con gái nào. Vì thế nên sự bối rối thể hiện rõ ra khuôn mặt của tôi khi cô bạn tôi chìa tay đưa cho tôi 1 tấm thiệp. 1 tấm thiệp sinh nhật. Sinh nhật nó. Tôi cầm chiếc thiệp nghĩ vẩn vơ 1 lúc rồi hỏi nó:
      - Tôi với bà là bạn bao lâu rồi?
      - Ừm... - nó nhẩm tính - 1 năm 10 tháng.
      (Ôi bái phục).
      - Thế sao năm ngoái bà ko mời tôi dự sinh nhật bà?
      Nó cười nói:
      - Bạn tui toàn con gái ko ah. Năm ngoái sợ ông lạ, ko thích. Giờ thấy ông thích ngắm gái thì tui cho ông đi cho zui.
      - Ko phải vì tôi đẹp zai hả? - Tôi cười khoái chí (chắc hôm nay mát trời ko cãi nhau đc :D )

      Nó giật qua chuyện khác:
      - Thế ông có đi ko?
      - Ừ, đi thì đi.
      Dự sinh nhật nó, ko biết có đứa con gái nào ghen tị ko nhỉ?
      Tôi ko phải hạng nào quá đẹp zai, hot boy, nhưng so với lớp, tôi cũng là hạng 1 lớp rồi. Cũng đáng mơ ước chứ nhỉ

      Sau vài ngày chơi và ngủ, tới ngày sát ngày sinh nhật, tôi mới nghĩ tới chuyện mua quà. Đạp xe dạo loanh quanh, với túi tiền cũng chẳng rủng rỉnh. Hay thực dụng như mọi khi, mua cái gì nhẹ nhàng túi tiền mà có tác dụng sử dụng nhỉ? Ko được thế mà gọi là quà tặng 1 người bạn gái sao? Nói chung là buổi đấy chưa có thu hoạch gì. Thôi để chiều đi học cố hỏi móc nó vậy.
      Chiều hôm đó...
      - Này Phương...
      - Ko gọi tui là Ngốc ah?
      - Ơ không. Dễ thương vậy ai gọi là Ngốc?
      - Sao hum nay tốt thế? - Nó liếc mắt nhìn tôi, tủm tỉm cười.
      - Có ai từng tặng quà bà mà bà ko thích chưa?
      - Nhìu lắm.
      - Thế chắc thứ bà thích đặc biệt lắm.
      Nó chần chừ 1 lúc, rồi nói:
      - Thứ tôi thích đặc biệt lắm, ông ko mua đc đâu.
      Lộ rồi. Tôi cười, nhưng trong lòng buồn rầu.

      Chỉ còn 1 cách. Tôi xin tiền mẹ đóng học phí (!!!) (tôi cũng dùng cách này để xin tiền mẹ chơi game, chậc chậc, nghĩ lại mà thấy hư quá!). Thế là dư dả rồi. Vì thế tôi cuỗm tất cả những gì có thể: rùa bông, heo bông, bút, bóng bay ...


      Tiếng sét đánh trong 1 ngày mưa rào ảm đạm kéo tôi trở về thực tại. Tôi nhìn đồng hồ. Không thể tin được là bao nhiêu dòng kí ức đã chạy qua trí óc tôi, vậy mà mới chỉ trôi qua vài giây vỏn vẹn.
      Tôi ép nick nó.
      Sau một lúc đợi chờ, lời mời kết bạn được chấp nhận. Và 1 dòng chat nhảy vào chiếc màn hình:
      - Hi. Who are you? (Xin chào. Bạn là ai vậy?)
      Tôi cố gắng gõ thật chậm, tim đập mỗi lúc một nhanh qua những kí tự:
      - Ngốc ơi.
      Tôi đã đợi chờ giây phút này lâu lắm rồi. Tôi đã đủ kiên nhẫn để chờ đợi như vậy, nhưng tại sao tôi không thể đợi được vài giây, vài phút nữa. Con tim như nấc lên từng hồi khi ko thấy thêm 1 dòng chữ nào xuất hiện trên màn hình...

      Các bác thử đoán xem tiếp theo sẽ là gì?
      .....................to be continued
      +++---o0o---+++
      Các bác đọc rồi comment ủng hộ phát nào
      Sửa lần cuối bởi novice; 31-08-2011 lúc 22:00.

    8. #8
      Tham gia
      25-03-2011
      Bài viết
      309
      Cảm ơn
      247
      Được cảm ơn 270 lần, trong 141 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      truyện tuổi teen, ngày xưa mình cũng thích thể loại này lắm, toàn rình báo hoa học trò để đọc thui, h đọc bài này lại thấy mình trẻ như ngày xưa ý
      mỉm cười với quá khứ - hướng thẳng tới tương lai !!!

      Mạng tuy ẢO nhưng TÌNH CẢM chỵ em bóng hồng webdien cũng như TÌNH CẢM giữa các thành viên là THẬT.
      CHÚNG TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH. TẤT CẢ VÌ MỘT DIỄN ĐÀN PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG

    9. #9
      Tham gia
      11-08-2009
      Bài viết
      21
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 0 lần, trong 0 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      Part VI:
      Tôi bỗng nhiên ngại ngùng khi nghĩ tới việc bê 1 đống quà này tới bữa tiệc toàn con gái. Nhưng thôi, đằng nào cũng trót...
      Tôi khệ nệ với 1 đống quà tới cửa nhà Phương, cùng lúc gặp tên Vũ đi hướng ngược lại. Hắn ta cũng tham dự bữa tiệc. 2 chúng tôi là 2 tên con trai duy nhất được mời dự sinh nhật nó.
      Tôi gọi nó:
      - Ê! Van der Sar! (hắn làm thủ môn đội tôi nên được gọi như vậy).
      - Gọi gì tao?
      - Lại đây tao bảo.
      Tôi thì thầm vào tai nó điều gì đó, rồi hắn gật đầu.
      Tôi đến bữa tiệc khá muộn, vì phải khệ nệ mang theo 1 đống đồ đạc. Lúc tôi vào, thấy con Ly ngồi cạnh con Phương có "ồ" lên 1 tiếng rồi thủ thỉ vào tai con Phương cái gì đó. Phương chỉ cười nói:
      - Tại nó ngồi cạnh tao thôi!
      Con Ly lại hỏi cái gì đó. Lại thấy nó cười:
      - Vì tao với nó là bạn thân mà!
      Con Ly trố mắt:
      - Thiệt hả? Từ khi nào vậy?
      Lũ con gái cũng có vẻ tò mò.
      - Ko ai chào đón tôi hả? - Tôi lên tiếng vì chưa được ngồi.
      - Ừ ngồi đi - Lũ con gái lên tiếng - Ngồi đây này - chúng nó sắp cho tôi ngồi cạnh con Phương.

      Một tiếng BUZZ kéo tôi về thực tại. Ôi trời, nghĩ ngợi có 1 lúc mà cũng tới 15p.
      - Sao anh tìm được em?
      - Ly nói cho
      - Sao anh tìm được Ly
      - Nó học cùng khóa với anh
      Nó im lặng.
      - Anh nhớ em
      - Phương ơi
      Kí ức lại ùa về trong tâm trí tôi.
      Tôi đưa cho nó 1 tấm thiệp nho nhỏ. Nó vồ lấy đọc, được 1 lúc rồi mặt nó đỏ gay lên vì bực tức , ném tấm thiệp vào đầu tôi, rồi nhảy ra vồ lấy tôi. Tôi "sợ quá" vừa chạy ra cửa vừa om sòm:
      - Con nai vàng ngơ ngác, đập nát Hoàng siu nhơn!!!
      Nó đuổi theo. Chạy ra đến cửa, tôi gọi thằng Vũ:
      - Vũ! Đưa chùm bóng bay đây!
      Vũ cười khẩy:
      - Xin lỗi! Quá muộn rồi!
      Tôi giật mình đứng lại. Con Phương ở phía sau nhào đến vồ lấy tôi. Một vài đứa con gái chạy ra xem. Con Ly ở trong phòng cầm tờ giấy ra đọc:
      " Bạn Quỳnh Phương thân mến
      Bấy lâu nay mình đã bị "dị ứng" với khuôn mặt sư tử của bạn, làn da trắng trẻo ko thua kém lòng lợn, số đo 3 vòng khủng 60 - 90 - 60. Trông bạn chẳng khác gì đĩa lòng lợn mà hôm qua bác mình cùng với mấy ông bạn béo tròn như bạn đem ra nhậu. Nay mình đến tạ tội. Xin xám hối!
      Hoàng Đẹp Zai ^^!"
      Tiếng cười khúc khích của chúng nó vọng ra sau khi đọc bức thư có nội dung khủng bố của tôi. Nhưng quan trọng hơn là sự việc xảy ra bên ngoài đang đi ra ngoài quỹ đạo tính toán của tôi.
      Tên Vũ đó đang làm cái việc mà tôi đang định làm. Nó thả bóng bay ngay trước mặt Phương và chúng tôi. Con Phương ngước nhìn đám bóng bay lên trời, còn tôi thì nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn. Bắt gặp ánh mắt của tôi, hắn giả bộ nhìn lên đám bóng bay. Lũ con gái phía sau xuýt xoa kinh ngạc vì cả đống quà tặng chất đống sau lưng hắn. Chúng nó chạy ra xúm xít quanh hắn. Tên Vũ bắt đầu chia chác:
      - Con Rùa này là cho Mai, còn chiếc móc khóa này là dành cho Lan. còn cái bút bi này là cho con Hiền ú...
      Hiền ú xị mặt:
      - Sao chúng nó toàn được nhận quà đẹp, còn tôi chỉ được cái bút bi?
      Vũ thản nhiên:
      - Trông như vậy, bà được quà là may lắm rồi.
      Hiền ú nổi giận đùng đùng, nói:
      - Cái thằng phân biệt!
      Rồi bỏ vào nhà trong. Lúc này, Vũ mới rút từ trong túi quà ra 1 con gấu màu vàng cực bự, món quà mà tôi xót bao nhiêu tiền để mua được, tiến đến chỗ con Phương đang đứng, đẩy tôi ra. Tôi ko chịu ra, thì con Phương tỏ ra khó chịu, cố đẩy tôi ra. Nể nó, tôi bước ra. Hắn nói:
      - Món quà đắt tiền này là mình dành dụm cả tháng tiền để mua cho Phương. Chúc mừng sinh nhật Phương nhé!
      Phương ôm lấy con gấu, ánh mắt long lanh như biết ơn, rồi nói với tên Vũ:
      - Cám ơn Vũ nhìu nha! Vũ chu đáo quá! Ai như cái hạng đi phá người khác.
      Tên Vũ cười, rồi định tiến vào nhà, mặc cho tôi đang nắm nắm đấm, tím cả mặt mũi đứng cạnh. Hắn bước 1 chân vào nhà.
      Đến đây thì tôi ko thể kiềm chế được nữa. Vồ lấy hắn như 1 con hổ, tôi đẩy hắn xuống nền đất và đấm vào mặt hắn. Hắn che mặt chịu đòn, nhìn lũ con gái như cầu cứu. Lũ con gái xúm vào kéo tôi ra. Lũ con gái trong nhà cũng chạy ra. Tôi còn nghe thấy 1 đứa nói:
      - Người đâu mà xấu tính thế ko biết.
      Con Phương tức giận nói:
      - Ông ăn nhầm cái gì hóa đin rồi ah? Về ngay cho tôi. Mau lên!

      .....................to be continued

    10. #10
      Tham gia
      14-06-2009
      Địa chỉ
      Hanoi University of Science and Technology
      Bài viết
      1,012
      Cảm ơn
      504
      Được cảm ơn 1,508 lần, trong 565 bài

      Mặc định Ðề: Câu chuyện của bạn tôi

      Trích dẫn Gửi bởi tukhalan Xem bài viết
      truyện tuổi teen, ngày xưa mình cũng thích thể loại này lắm, toàn rình báo hoa học trò để đọc thui, h đọc bài này lại thấy mình trẻ như ngày xưa ý
      Vậy chẳng hay lão bà bà đến nay đã được bao nhiêu mùa lá rụng?


    Trang 1 của 4 1234 CuốiCuối

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Các Chủ đề tương tự

    1. Cần bán - Thiết bị chuyển đổi tín hiệu, Bộ chuyển đổi tín hiệu Pt100
      Bởi quoc198x trong diễn đàn Máy biến áp, biến dòng
      Trả lời: 0
      Bài cuối: 03-10-2014, 23:55
    2. Cần bán - : Chuyên cung cấp các loại cáp điện chuyên dụng, cáp báo cháy, cáp chậm cháy, cáp chống cháy.
      Bởi phuonglon trong diễn đàn Công tắc điện, ổ cắm, cầu chì, tụ bù ...
      Trả lời: 21
      Bài cuối: 23-07-2014, 09:26
    3. Cần bán - Chuyên thiết bị chuyển đổi tín hiệu của M-system Japan
      Bởi maiquan trong diễn đàn Biến tần, PLC, LOGO, thiết bị điều khiển
      Trả lời: 0
      Bài cuối: 23-10-2013, 14:22
    4. Đồ án TN chuyên ngành HTĐ chuyên đề : Thiết kế HTCCĐ cho NM liên hợp dệt
      Bởi htvnn09 trong diễn đàn ĐỒ ÁN - LUẬN VĂN TỐT NGHIỆP
      Trả lời: 4
      Bài cuối: 18-04-2012, 09:25
    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016