• Webdien.com - Cầu nối dân điện


    1. [HOT] - Webdien đang tuyển các vị trí quản lý cao cấp


  • Trang 2 của 7 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
    Kết quả 11 đến 20 của 69
    1. #11
      Tham gia
      19-05-2009
      Bài viết
      795
      Cảm ơn
      1,746
      Được cảm ơn 851 lần, trong 398 bài

      Mặc định

      tình onl - lại là tình onl

      tình onl - đau buồn nhiều - kết cục toàn đau thương...

      nhưng cũng có vài trường hợp lấy được nhau - mong là trên đời này sẽ có những cuộc tình khác người nhưng kết cục đẹp chứ đừng đau thương nữa - haiz

      sau đây là 2 mẩu truyện sưu tầm của em cho kác bác đọc coi:

      Tinh online !!

      Nếu Tôi kể ra Tôi và Em yêu nhau như nào chắc sẽ chẳng ai tin vì nó... hoang đường quá... Nhưng Tôi xin thề những dòng tâm sự dưới đây là sự thật 100% - không một lời dối trá...
      Tôi quen Em rất tình cờ: quen qua mạng ttvnol.com. Một lần Tôi vào muare.vn để tìm mua 1 món hàng và up bài cho một thằng bạn, tự nhiên đọc thấy bài của một cô bé với nick girl_xxxx post bài: "up hộ anh H vì đẹp trai". Tôi thấy buồn cười quá vì cái thằng H đó nhìn như khỉ... Vậy là Tôi search ra được nick của Em và buzz chat chỉ với mục đích trêu mà thôi... Nhưng càng chat thì lại càng thấy cái con nhóc này sao mà "khoe hàng", kiêu ngạo quá

      Gì mà Tôi bảo số phone của anh là 09xxxx6666 thì nhóc đó bảo: "số gì mà khó nhớ". Tôi bảo "anh dùng 6310i" và hỏi "em dùng phone gì?". Nhóc đó bảo: "em dùng vertu""-nhưng em cho bạn em mượn rồi" (nói thế này nên Tôi nghĩ ngay là nói khoác). Rồi nhóc đó hỏi: "sao anh dùng 6310i? nó như thế nào?", Tôi trả lời "63 là điện thoại đi theo xe mercedes ý", nhóc đó làm ngay câu: "thế ạ? thế để em chạy ra hỏi bác tài xế coi có không để em lấy em xài". Hix, đến đây thì Tôi thua rồi, sao lại có con bé "khoác lác" 1 cách dễ sợ thế chứ... Rồi Tôi lại tiếp tục chat và nghĩ là quyết tâm sẽ cho con nhỏ này 1 trận, cho biết thế nào là kiêu ngạo, khoác lác... Vậy mà nhỏ đó vẫn không thôi khoác lác: "anh cứ vô khu biệt thự Q.10, thấy căn nào to nhất là nhà em" ...Tôi chỉ biết câm nín...

      Rồi cơ hội "trả đũa" cũng đến khi nhỏ đó gạ thi "solo sms", có nghĩa là thi nhắn tin đêm coi ai ngủ trước... Ok cái rụp, cơ hội trời cho đến sao Tôi lại bỏ qua, "phải cho con nhỏ đó biết mình là ai" - lúc đó Tôi nghĩ vậy đó...

      Đêm đó, Tôi và nhỏ đó tâm sự và nhắn tin, nhắn được khoảng chục cái tin nhắn thì nhỏ ... lăn quay ra ngáy khò khò... vậy là Tôi thắng... 1-0. Năm đêm liền như vậy, Tôi đều thắng và nhỏ đó bảo là sẽ ra HN...

      Vậy là nhỏ ra HN, 5 đêm, chỉ 5 đêm nhỏ bảo: "em yêu anh rồi". Tôi nhắn tin lại và bảo: "yêu kô phải là như thế, yêu là phải có thời gian tìm hiểu..."...

      Rồi nhỏ vẫn cứ ra HN, Tôi ra đón... Có tin nổi không? 2 đứa chỉ mới quen qua mạng và nhắn tin với nhau, thậm chí còn chưa biết mặt nhau, vậy mà đã ... ... Lúc đó, Tôi bất chợt nghĩ "sao mà ngu thế? nhỡ con nhỏ đó cho mày leo cây thì sao?"...Đợi đến 9h15, hồi hộp quá... phew, cuối cùng thì nhỏ cũng xuất hiện, vậy là nhỏ không gạt mình...
      1 tuần sau đó nhỏ ở với chị cùng xóm trọ Tôi. Ngày đầu Tôi đưa nhỏ đi chơi, ra bờ hồ ngồi nói chuyện, thật buồn cười, Tôi vốn nhát gái, chẳng dám cầm tay , toàn bị ... cầm . Rồi Tôi cũng mạnh dạn cầm lại, thế là nhỏ bảo "cái anh này, mãi mới cầm tay người ta, làm người ta mắc cỡ muốn chết", nghe câu đó Tôi bụm miệng suýt phì cười... Rồi 2 đứa vào công viên gần đường Trần Phú ngồi 8... Nói bâng quơ, linh tinh một lúc nhỏ chợt hỏi: "anh đừng yêu em nhé! Yêu em khổ lắm đấy...". Tôi bần thần, ngỡ ngàng, kô biết tại sao nhỏ lại nói như vậy...Rồi nhỏ tiếp "em muốn nói cho anh biết điều này, nhưng anh không được thương hại em thì em mới nói". Một chút tò mò và có cái gì đó thúc giục Tôi gật đầu "ừ". Nhỏ nói khẽ..."Em bị bệnh tim bẩm sinh, bác sỹ bảo chỉ còn 2 năm nữa"... Tôi... Tôi không biết nói gì, một động lực vô hình khiến Tôi ôm chặt nhỏ, càng lúc càng chặt hơn, nhưng Tôi không thương hại nhỏ... Nhỏ tiếp "bác sỹ bảo em chỉ còn 2 năm nữa và em phải sang Mỹ phẫu thuật ngay, nhưng tỉ lệ chỉ là 50% và em không đi vì chi phí phẫu thuật và sinh hoạt lớn lắm, mặc dù gia đình em lo được. Bố em làm đại sứ quán... Không ai khuyên được em, bố không khuyên đc, bà không khuyên đc, gia đình cũng kô ai khuyên được. Ý em đã quyết..." ... Tôi không biết nói gì... một cảm xúc nghẹn ngào không thành lời...Không hiểu sao lúc đó Tôi lại nghĩ Tôi sẽ thay đổi được quyết định của nhỏ, ừ, chính Tôi sẽ khuyên được nhỏ... Thật ngông cuồng khi chỉ mới quen vài ngày mà đã đòi khuyên được nhỏ trong khi ruột rà của nhỏ không ai khuyên nhỏ đi Mỹ làm phẫu thuật được cả...

      Những ngày sau đó, Tôi luôn luôn tận dụng mọi khoảng thời gian thích hợp nhất để khuyên nhỏ, nói cho nhỏ biết về cuộc sống và những khó khăn mà mình phải vượt qua, rằng mình sống không chỉ cho riêng mình... Nhưng.... vô ích, mọi lời khuyên đều trở lên vô ích khi nhỏ luôn luôn nói: "anh đừng đề cập đến chuyện đó được không...". Tôi im lặng, nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn tin tôi có thể khuyên nhỏ. Và những ngày sau đó với tôi thật nhiều cảm xúc, lúc vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại tột cùng bi quẫn... Tôi tiếc thương cho một số phận như nhỏ...

      Những ngày đó tôi đã hiểu thêm về nhỏ, 1 cô bé vô tư, trong sáng và thánh thiện như một thiên thần. Xin thề là bao nhiêu năm lặn lội tự nuôi thân, Tôi chưa bao giờ gặp một người như vậy - ngây thơ và trong sáng, không hề có một chút vẩn đục trong tâm hồn. Tôi yêu thật, thật sự Tôi đã yêu và muốn bảo vệ, che chở, nói cho nhỏ biết những cái gì là tốt, cái gì là xấu, người nào tốt, người nào xấu... Rồi một tối, trời mưa tầm tã, Tôi chở nhỏ đi, 2 đứa nói rất nhiều, tâm sự rất nhiều, nước mắt chan hòa cùng nước mưa, nhỏ đang lưỡng lự... có chuyển biến tốt, Tôi cảm thấy như đã làm được 1 cái gì đó, điều đó mang lại hạnh phúc cho Tôi, và cho nhỏ... Nhưng rốt cuộc nhỏ vẫn không chịu đi... thật buồn là nhỏ vẫn không chịu đi. Tôi đã làm tất cả những gì Tôi có thể, thôi đành cam chịu...

      Ngày tiễn nhỏ ra sân bay về HCM, một cảm xúc buồn man mác len lỏi khắp tâm trí tôi, nhỏ cười toe và bảo là vui và hạnh phúc lắm, nhỏ còn đòi mang cả quả bóng rổ của tôi về HCM nữa chứ, thật là ngốc quá mà, hải quan đâu có cho cầm cái đó lên máy bay, vậy mà nhỏ vẫn nằng nặc đòi, thế là tôi đành "ậm ừ" chứ biết sao... Khi tôi đang ngồi trên taxi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của nhỏ bảo rằng hải quan kô cho mang bóng lên máy bay và bảo tôi quay lại lấy đi, tôi bảo là thôi, bỏ đi. Nhỏ bảo: "không được, vì nó là bóng anh tặng em nên kô làm mất được". Tôi bảo: "anh đi xa lắm rồi, bỏ đi". Nhỏ suýt phát khóc... Rồi nhỏ lên máy bay. Lát sau tôi nhận được tin nhắn của nhỏ và nội dung của tin nhắn này tôi sẽ kô bao giờ quên: "Anh à, em sẽ đi phẫu thuật. Anh đã làm thay đổi cuộc đời em...". TÔi hạnh phúc lắm, thật sự tôi rất hạnh phúc khi đọc được tin nhắn đó...

      Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày dài, 2 tháng mà dường như là 2 năm vậy, chỉ 2 tháng thôi mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện, không biết bao lần cãi nhau, không biết bao lần giận hờn vu vơ, giận dỗi vì... chẳng cái gì cả. Tôi nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán nãn. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc được, tôi bỏ cuộc nghĩa là nhỏ bỏ cuộc. Tôi luôn cảm thấy một trách nhiệm đè nặng lên vai... Tôi nín nhịn, tôi làm hòa bằng tất cả khả năng có thể. Ởn trời là mọi chuyện êm xuôi đến... tận bây giờ. Có lần nhỏ suy sụp kinh khủng, nhỏ đòi đi Đà Lạt, "đi đến một nơi không ai biết mình là ai, sẽ tự làm để nuôi bản thân, kô phụ thuộc vào ai". Tôi bỡ ngỡ, kô hiểu vì sao tự dưng nhỏ lại như vậy, chat chit một hồi mới vỡ lẽ ra một tin như sét đánh ngang tai: nhỏ nghe lén được bác sỹ nói với bà nhỏ là nhỏ chỉ còn chưa đầy một năm chứ không phải 2 năm nữa. Nhỏ cảm thấy như nhỏ là gánh nặng của mọi người và nhỏ muốn đi thật xa, để không còn ai phải lo lắng cho nhỏ nữa. Tôi bối rối kô biết phải làm sao, rồi tôi trấn tĩnh lại và từ từ khuyên nhủ nhỏ, 2 ngày trời không ăn không ngủ, khuyên thế nào cũng kô xong, nói thế nào cũng không nghe, nhất quyết đòi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn gắng gượng...Sang ngày thứ 3 thì nhỏ đã nghĩ thông, cám ơn trời, tôi thở phào nhẹ nhõm...

      Tôi không bỏ cuộc, không tin là không còn hi vọng, tôi lên mạng, vào google và search, tôi tìm mọi hi vọng mà tôi có thể "bấu víu" vào được, dù chỉ là 1%... Cuối cùng tôi cũng tìm được: Năng lượng sinh học. Tôi quyết định sẽ khuyên nhỏ theo cái này, vì giờ chỉ còn nó mà thôi. Tôi gửi cho nhỏ tài liệu, nhỏ đọc và nói "hồi nhỏ gia đình có cho nhưng em không theo được, người ta bảo tập cái này phải kô nghĩ gì, nhưng em thì không thể không nghĩ, lúc nào em cũng nghĩ cả...". Tôi không biết nói gì hơn nữa.

      Rồi bà nhỏ bảo mới tìm ra một cách chữa bệnh hay lắm: bằng y thuật cổ truyền ở Vũng Tàu và bảo sẽ đưa nhỏ đi. Nhưng rồi cuối cùng đưa xuống đó rồi lại đưa về vì bà nhỏ bảo: "nhìn chẳng tin tưởng được, cung cách làm việc và vệ sinh không đảm bảo". Vậy là nhỏ lại về, nhỏ hụt hẫng lắm, nhỏ đã hi vọng vào cách chữa bệnh này bao nhiêu, vậy mà... Nhỏ bảo "vì anh, vì chúng mình, em sẽ làm tất cả để được sống". Tôi suýt bật khóc...

      Tôi đưa tài liệu về năng lượng sinh học cho bà của nhỏ đọc và bảo bà nhỏ khuyên nhỏ. Bên cạnh đó tôi vẫn động viên và khuyên nhỏ, cuối cùng thì nhỏ cũng đồng ý đi... Vậy mà một tai nạn đen đủi khiến nhỏ không đi chữa được: Nhỏ bị ngã cầu thang gẫy mũi. Những ngày đó là một bầu trời đen u ám bao phủ lấy cuộc sống của những người thân của nhỏ, trong đó có tôi. Nhỏ suốt ngày phải tiếp máu vì máu không cầm được. Trung bình một ngày hết 10 triệu... Khi nhỏ đỡ rồi, nhỏ đòi online chat với tôi, suốt ngày chỉ bắt tôi online chat với nhỏ, không cho tôi làm việc gì cả, rồi tôi và nhỏ cãi nhau vì tôi không chịu được việc nhỏ suốt ngày bắt tôi online chat cùng, không cho tôi làm việc gì cả. Nhỏ khóc và lại "fun máu" - nhỏ lại bị chảy máu cam vì xúc động. TÔi thật tồi tệ, tôi là một thằng tồi tệ, nhỏ đã bị như vậy, nhỏ ở bệnh viện một mình nhỏ buồn, nhỏ muốn tâm sự cùng tôi, vậy mà tôi lại vô tâm vậy. Tôi thật tồi tệ...

      Rồi một lần tình cờ, nhỏ "nghe lén" được bác sỹ nói với bà nhỏ "nếu con bé cứ tình trạng như thế này e rằng không được quá nổi 3 tháng". Nhỏ suy sụp, thật sự suy sụp, tưởng như không thế nào đứng dậy nổi. TÔi cũng không biết khuyên nhỏ nhưa nào nữa. Ông trời thật quá khắc nghiệt, thật bất công, nhỏ đã chịu bao khổ cực, bao buồn tủi, chưa khi nào được hạnh phúc, vậy mà sao lúc nào ông ý cũng bắt, cũng dồn ép nhỏ vào con đường... chết vậy? Vậy mà nhỏ cũng gượng dậy được, tôi càng yêu nhỏ hơn, một cô bé mạnh mẽ... Sau gần một tháng, nhỏ dần dần hồi phục, nhưng nhỏ buồn lắm. Nhỏ bị như vậy mà bà nhỏ mất tích không một lời, kô một tin nhắn hỏi thăm, gia đình cũng vậy. Nhỏ chịu đựng từ nhỏ và luôn luôn như vậy, chịu đựng và chịu đựng. Tôi thật sự bất bình khi thấy gia đình nhỏ không màng quan tâm đến nhỏ như vậy, cứ như kiểu bỏ rơi... Và nhỏ lại ra HN, nhỏ bảo: "giờ em chỉ có anh là gia đình thôi". 5 ngày, nhỏ ở HN 5 ngày đúng với số thuốc đủ 5 ngày cho nhỏ. Rồi nhỏ lại vào HCM.

      Có lần nhỏ bảo: "anh à, em viết di chúc rồi. Em biết bệnh của em, em là người hiểu rõ nhất"... Tôi choáng váng, kô tin vào mắt mình...

      Và hôm kia, một ngày định mệnh, một ngày Sài Gòn mua to như trút, nhỏ không đi đâu được, nhỏ gọi đám bạn đến và ... trổ tài nấu ăn. Tôi không tin vào tai mình khi nghe Ngọc - bạn thân của nhỏ khen tấm tắc: "Vân nó nấu ăn ngon lắm mày ạ, tao thật sự không tin nổi". Đám bạn nhỏ ăn uống nhậu nhẹt linh đình và... ép nhỏ uống... Thật điên rồ, điên rồ, tôi nhắn tin ngay cho Ngọc bảo nó ngăn không được cho nhỏ uống, nhanh không hối hận bây giờ. KHÔNG KỊP - không kịp mất rồi, nhỏ uống 2 lon bia rồi. Trời ơi là trời, nhỏ ngất! Đám bạn đưa nhỏ vào bệnh viện, nhỏ mê man hơn ngày trời và giờ đây, tim nhỏ đã ngừng đập hơn 30 phút rồi (23h54p ngày 10/05/2007). Nhỏ đã mãi mãi rời xa tôi, rời xa Ngọc, người thân và bạn bè nhỏ...

      Còn rất rất nhiều những hồi niệm, nó đang ùa về trong ký ức tôi, nhưng lúc này tôi không thể nào nhớ hết. Tôi viết bài này để lưu giữ lại, để muốn cho cả thế giới biết rằng: Nhỏ sẽ mãi mãi sống trong trái tim tôi

      Thứ năm buồn ngày 10/05/2007
      11h57 phút đêm
      Tiếc thương một mối tình
      Thích đy chơy, ăn quả bơ, độy mũ phớt

    2. Những thành viên đã cảm ơn Tiểu Thư Kiêu Kỳ vì bài viết hữu ích:


    3. #12
      Tham gia
      27-05-2008
      Địa chỉ
      3EHCMUTE
      Bài viết
      74
      Cảm ơn
      259
      Được cảm ơn 282 lần, trong 37 bài

      Mặc định

      cả hai câu chuyện đều hay.
      Ôi xuất hiện nhân vật mới : CNKK thế là anh em đỡ quạnh hiu lắm :d
      Học hỏi, trao dồi!

    4. #13
      Tham gia
      28-05-2008
      Địa chỉ
      :::Ho Chi Minh city University of Technology -[^.^]- Faculty of Electrical & Electronics Engineering
      Bài viết
      1,130
      Cảm ơn
      421
      Được cảm ơn 3,747 lần, trong 605 bài

      Cool chuyện!

      Trích dẫn Gửi bởi hainguyenspk Xem bài viết
      cả hai câu chuyện đều hay.
      Ôi xuất hiện nhân vật mới : CNKK thế là anh em đỡ quạnh hiu lắm :d
      bé này quậy lắm đó nha - đỡ quạnh hiu là chắc
      nào thì post bài tình onl
      <suu tam >
      Online ta người cùng xây mộng
      Để chứng minh cho cuộc sống một ngày
      Tình online tình ấy cũng nồng say
      Như muôn vạn mối tình trong cổ tích

      Người ta bảo online là ảo..nhưng nó và anh lại tin đó là thật và tình cảm của hai đứa được sinh ra từ nơi ấy...
      Anh đến khi nó cảm thấy cuộc sống này không còn ý nghĩa gì cả, người với người sống để lừa dối nhau...
      Một cảm giác gì đó, một cái gì đó ấm áp và nhẹ nhàng nó cảm nhận được nơi anh...và nó nhận ra mình không lạc lõng.
      Ngày đầu mới quen hai đứa luôn tự hỏi liệu có là thật không? liệu có bền lâu không? hay chỉ là một cơn gió thoảng qua.. để rồi vấn vương, để rồi thương nhớ...
      Rồi thời gian trôi qua, hai đứa bên nhau mà không còn đặt ra những câu hỏi " vớ vẩn" như vậy nữa...Nó vẫn nhớ lần đầu tiên nghe giọng anh qua điện thoại... Trời ơi ! sao ma` hồi hộp [IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/Welcome/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif[/IMG]
      Rồi cứ thế, cứ thế anh lặng lẽ ở bên em, bên em mọi lúc, mọi nơi... Dù là anh ở rất xa rất xa...nhưng khoảng cách không là gì cả... Tuy giấc mơ chỉ là giấc mơ nhưng chúng ta sẽ biến nó thành sự thật. Đúng không anh?
      Mầu hồng thương nhớ mầu hồng xinh
      Mầu hồng của những vần thơ ân tình
      Online chuyện của chúng mình
      Duyên xa cách mà tình sao tha thiết

      Anh ơi , anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé !"
      -Để làm gì chứ ? Em không thích hoa hồng kia mà.
      " Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá."
      -Thôi nào , anh sẽ mua hoa tặng em.Nhưng chỉ một bông thôi.
      " Tại sao lại thế ? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh , ok ? "
      -Tiền nong không phải vấn đề với anh , em biết mà.Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi.
      " Không được mà.100 bông là 100 bông chứ.Anh tặng em đi.Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."
      Em ngang ngạnh lắm.Muốn gì là làm bằng được.Không thèm đếm xỉa đến việc người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì.Em muốn có 100 bông hoa , anh đành phải mua 100 bông hoa cho em.Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ sao mà anh chiều em thế?”.Không chiều em sao được , khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.

      ===> I feel you all around me.Your memory’s so clear...

      Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều.Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ thứ chuyện , nói không mệt. À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết.Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ.Anh sợ.

      Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi im lặng , đôi khi mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc”
      Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội.Em gọi điện thoại , gần như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à ?”.Rồi em im lặng.Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về.Em phải bình tĩnh , chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”.Em cúp máy.Tiếng “cạch” cộc lốc . Anh thở dài.

      ===>You’re still an inspiration.Can it be...

      Để anh nhớ lại xem nào.Em có xinh không nhỉ ? Em không xinh.Em chỉ cao thôi.Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến nhiều người phải quay lại nhìn em.Thế là em cũng thu hút ra phết đấy chứ.

      Để anh nhớ lại xem nào.Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen dễ thương với đáng yêu chứ.Nhưng em thích được khen là cá tính và hâm nhiều hơn.Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.Anh biết , em sống mạnh mẽ lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm.Cái sức mạnh em truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan là những hành động ngốc xít.Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại.

      ===>Are you gently sleeping.Here inside my dream...
      -Anh này, anh sẽ khóc chứ, nếu em chết ?
      -Ừ, anh sẽ khóc .
      Lúc em hỏi anh câu đấy, anh gần như không nghĩ gì.Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh.Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc.Anh sẽ khóc nếu em chết.
      " Tại sao anh lại khóc, nếu em chết "
      - Vì anh mất em.
      " Anh đừng khóc chứ, dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu. Em chết , nghĩa là em bỏ anh. Em bỏ anh, nghĩa là em không tốt "
      Em không tốt.Vì em bỏ anh.Em bỏ anh.Vì em chết.
      Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

      Anh đừng khóc.Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em.Và anh không khóc.Không một giọt nước mắt.Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

      Đám tang em. Đông người lắm.Rất nhiều , rất nhiều.Những người họ hàng,những người bạn cùng lớp , thày cô giáo , hàng xóm , bạn thân của em từ hồi còn nhỏ , những người bạn chỉ quen qua YM và blog. Đông lắm.Nhiều người khóc.Mẹ em , bà em , cô em , các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.

      Anh đứng cạnh em.Sao anh cười nhiều vậy ?Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này , đánh thức em dậy.Màu trắng của những bộ vest , những tấm áo , những tấm vải , màu đỏ của hoa và ruy băng , bản nhạc trầm.Tất cả.Vừa lòng em chưa?Cả anh nữa.Vừa lòng em chưa?Anh đang mặc bộ vest màu trắng cài hoa hồng đỏ.Vừa lòng em chưa?Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này.Rất nhiều người khóc.Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

      Rất nhiều người không khóc.Bố em , ông nội em , hai người đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh.Ba ngày rồi.Từ ngày người ta vớt được thi thể em từ biển , từ khi họ nắm lấy bàn tay nhỏ bé gầy guộc và lạnh buốt của em lần cuối , từ khi em được đưa vào cái hộp màu trắng này , họ vẫn lẳng lặng như vậy.Em à , họ không khóc.Em luôn gọi họ là người đàn ông của đời em , là trụ cột của em và gia đình em.Mọi người nói họ thật là bình tĩnh , khi mà tất cả suy sụp , họ vẫn hòan thành trách nhiệm trụ cột của mình : lo cho em một cái đám đúng như những gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ.Họ không khóc.Trước khi chết , em có hỏi họ câu hỏi đấy không ? Trước khi chết , em có hỏi họ “Nếu con chết , bố và ông có khóc không?” không?
      Anh không thấy họ khóc.Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em.

      Rất nhiều người không khóc.Anh biết , em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho họ

      Anh vẫn không khóc.Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi , đúng không ? Thế nên anh mới không khóc.
      Không khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần ? Hay vì không biết phải khóc thế nào cho em tỉnh dậy ?
      Em vẫn thường nói

      “Khi người ta đau quá , người ta sẽ không khóc nổi nữa đâu”

      ===> I cherish all you gave me.Everyday...

      Tại sao em lại chết ở biển ? Em nói em sợ biển kia mà ? Em sợ cái mênh mông của biển như muốn nuốt chửng cả con người ta kia mà? Sao em lại chết ở biển ?

      Anh không hiểu về em.Không hiểu rất nhiều điều.Không hiểu về cả việc em đột nhiên bỏ đi như thế
      Hay là em trả thù anh? Trả thù việc anh để em lại Hà Nội ba tuần.Nhưng anh xa em chỉ ba tuần , chỉ ba tuần thôi.Còn bây giờ , sau ba tuần nữa , em có trở về không ?

      ....

      Anh thắp nến. Đủ 100 ngọn nến.Lung linh. Đẹp lắm

      Anh cầm con gấu bông nhỏ em may cho anh.Khi nào anh buồn , hãy ôm nó , như ôm em , anh nhé.

      Anh mang theo 100 bông hồng leo.Thơm lắm
      Trên tay anh bây giờ là một đôi nhẫn.Em đã làm mất đôi vòng bạc của bọn mình (mãi bây giờ anh mới biết em lén giấu nó đi để mang cùng em lên thiên đường).Anh mua đôi nhẫn này , bằng vàng trắng hẳn hoi nhé.Chắc em sẽ thích lắm.Anh định sẽ đeo vào tay em , chờ em lớn một chút nữa , rồi sẽ đi may cả váy cưới trắng ruy băng đỏ.Anh đã định như thế.
      Bản nhạc “To Where You Are” vẫn đang vang lên trong không gian.



      Em có ở trên thiên đường không nhỉ ? Chắc là có.Thế ở trên cao thế này , em có nhìn thấy anh không nhỉ?Thế ở trên cao thế này , anh có đến được chỗ em không ?


      Những bước chân đưa anh ra xa dần , xa dần.Không phải là biển.Nhưng anh vẫn muốn tiến vào cái không gian mênh mông trước mắt ấy , cái không gian phía trên là những ngôi sao và phía dưới cũng là những ngôi sao.Anh muốn nhìn thấy nụ cười em.Như nhìn thấy những ngôi sao.


      Xa thêm một chút nữa.Xa thêm một chút nữa.Anh có thể chạm được vào em ?
      Fly me up to where you are.Beyond the ***tant star.I wish upon tonight.To see you smile.If only for awhile.To know you’re there.A breath away’s not far.To where you’re
      Anh ngồi trước ngôi mộ của em.Vẫn còn rất nhiều những vòng hoa trắng và những bông hồng đỏ.Anh nhìn thấy cả một giỏ lan tiêu màu vàng rất đẹp.Anh nhìn thấy cả một con ốc biển rất to đặt ngay trên mộ.
      Bố em đến , cùng với ông nội em.Họ đặt trên mộ em một con gấu bông rất to.Bố em quỳ xuống bên cạnh anh

      " Khi còn sống , con bé rất thích gấu bông.Một tuần trước khi nó ra đi , nó chạy đến , ôm chầm lấy bác và tíu tít “Bố à , lâu lắm rồi bố không tặng con một con gấu bông nào đấy nhé”.Sắp sinh nhật nó , vậy mà.....Ai mang hoa lan tiêu đến thế này ? Màu vàng , con bé thích lắm đây."
      Và bố em khóc. Anh nhìn lên , nước mắt của ông em cũng rơi ra từ bao giờ.Anh im lặng

      Anh à , cuộc sống có nhiều lựa chọn , dù thế nào đi chăng nữa , anh cũng hãy chọn niềm vui và yêu thương , anh nhé.Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn.Hãy sống tốt , anh nhé.Phải sống đấy , dù sống khó khăn , vất vả , sống đau khổ hay mệt nhọc , nhất định phải sống , anh nhé. Để hái hoa bồ công anh cho em.Anh biết mà , một mình anh biết , em thích bồ công anh.

      Lời của gió hay lời của em....

      ==>I know you’re there.A breath away’s not far.To where you’re.
      Trên mộ em , anh đã khóc.
      Những bông hoa bồ công anh , cuối cùng , cũng đã tung mình theo gió.

      Vì sao ?
      Vì anh yêu em

      HELLO

    5. Những thành viên đã cảm ơn nhockid vì bài viết hữu ích:


    6. #14
      Tham gia
      07-06-2009
      Địa chỉ
      Vương quốc Mèo con ^.<
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      7
      Được cảm ơn 20 lần, trong 11 bài

      Mặc định Tình yêu pha lê

      TÌNH YÊU PHA LÊ
      Tình đầu giống như pha lê, lung linh trong sáng nhưng cũng thật mong manh, dễ vỡ.

      Tình đầu của tôi cũng như thế. Đẹp như pha lê và rất mong manh.
      Đó là những buổi chiều cùng nhau đạp xe trên con đường làng ngào ngạt hương lúa trộn lẫn với mùi thơm dìu dịu của hoa sen. Một mùi hương mà đi đâu, ở đâu tôi cũng không bao giờ quên được. Và tình đầu cũng thế. Nó luôn ẩn khuất đâu đó trong tâm hồn dù tôi đã không còn ở cái tuổi mộng mơ.

      Đó là buổi chiều của những câu chuyện không đâu vào đâu. Chuyện bạn bè, chuyện học hành, chuyện cây cỏ. Rồi khi nhớ lại thấy luyến tiếc vì không dám bày tỏ lòng mình. Luyến tiếc vì không một cái nắm tay, chưa một lần ngồi sát lại. Vài lần chạm vào nhau bỗng giật nảy người xích xa ra, mặt đỏ gay như người vừa uống rượu.

      Tình đầu ấy không bằng câu nói “anh yêu em”, không hoa hồng hay thư tình. Tất cả chỉ là ánh mắt trộm nhìn nhau, cử chỉ ân cần dành cho nhau, là mấy giờ chỉ làm bài tập vì cho dù biết làm hay không tôi cũng chạy hỏi anh cốt chỉ để trò chuyện và gặp mặt. Anh thường cốc đầu tôi đau điếng khi tôi giả vờ ngây ngô không hiểu. Mỗi khi hè về, hoa phượng nở, anh cẩn thận ép vào tập tôi con bướm làm bằng hoa phượng rất đẹp và tỉ mỉ. Tôi mang về cất vào quyển lưu bút như một kỷ vật quý giá.

      Mỗi khi nhớ anh, tôi lại viết tên anh và tôi ra giấy rồi bói xem chúng tôi là người yêu, là bạn hay ghét nhau. Lúc nào cũng thế, chúng tôi vẫn chỉ là bạn. Tôi thường tức tối, chỉnh chỗ này, sửa chỗ kia đến khi nào ra chữ yêu hoặc thương mới thôi.

      Khi chúng tôi lần lượt ra trường thì tất cả những kỷ niệm lùi về quá khứ. Anh học một trường đại học lớn ở miền Tây, còn tôi bon chen lên Sài Gòn. Khoảng cách cùng với cuộc sống sinh viên chộn rộn khiến tôi và anh chỉ còn là quá khứ của nhau.

      Thỉnh thoảng gặp nhau, chúng tôi vẫn tự nhiên trò chuyện, kể cho nhau nghe về cuộc sống, ước mơ, sự nghiệp. Chúng tôi ôn lại kỷ niệm ngày xưa trong tiếng cười vui vẻ. Đó là những kỷ niệm không bao giờ phai nhòa của chúng tôi.
      -----------------------------------------
      (Sưu tầm: Báo Áo Trắng - số 3)
      NHÓC XINH TƯƠI
      "Kỉ niệm là một phần của quá khứ và quá khứ là một phần của cuộc sống." ^_<

    7. Những thành viên đã cảm ơn meocondethuong vì bài viết hữu ích:


    8. #15
      Tham gia
      19-05-2009
      Bài viết
      795
      Cảm ơn
      1,746
      Được cảm ơn 851 lần, trong 398 bài

      Cool

      Trích dẫn Gửi bởi xuantruong Xem bài viết
      bà con nào đã yêu thì hãy cho biết về mối tình đầu của mình nha? XT chưa iu nên hok biết nó như thế nào cả !!!!!. chỉ nghe nói rùi biết vậy thui.
      hok biết MeoCon đã iu chưa mà viết hay vậy ?
      nghe a Trường nói mà thấy ơn... chưa iu mà có người thất tình kìa - tương tư kìa


      mối tình đầu thường mang 1 sắc thái riêng mà có thể khiến con người ta đem nó theo làm kỷ niệm suốt cuộc đơi... hix
      Thích đy chơy, ăn quả bơ, độy mũ phớt

    9. #16
      Tham gia
      19-05-2009
      Bài viết
      795
      Cảm ơn
      1,746
      Được cảm ơn 851 lần, trong 398 bài

      Mặc định

      em chỉ có tình cuối - tình đầu của em là tình cuối =)):))

      rất tiếc tình cuối của em đang trong những giấc mơ của em - bao h người đó bước từ trong mơ ra e sẽ nói cho cả nhà nghe - chưa bít chừng mời cả nhà đi ...nhậu nhẹt từng bừng đám cưới nữa í chứ
      hahah

      àk hay là sao mình ko tổ chức show hình đám cưới nhỉ? ở đây có bác Thái - a Hùng có zợ òi - show ảnh cưới lên đê b-)
      Thích đy chơy, ăn quả bơ, độy mũ phớt

    10. #17
      Tham gia
      07-06-2009
      Địa chỉ
      Vương quốc Mèo con ^.<
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      7
      Được cảm ơn 20 lần, trong 11 bài

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi xuantruong Xem bài viết
      bà con nào đã yêu thì hãy cho biết về mối tình đầu của mình nha? XT chưa iu nên hok biết nó như thế nào cả !!!!!. chỉ nghe nói rùi biết vậy thui.
      hok biết MeoCon đã iu chưa mà viết hay vậy ?
      Hehe! Bài này của người ta, Mèo đọc thấy hay hay nên viết lại cho mọi người cùng đọc thui, chứ đâu có viết bằng chính tâm trạng của mình! Anh Trường đoán sai rùi đó!
      NHÓC XINH TƯƠI
      "Kỉ niệm là một phần của quá khứ và quá khứ là một phần của cuộc sống." ^_<

    11. Những thành viên đã cảm ơn meocondethuong vì bài viết hữu ích:


    12. #18
      Tham gia
      23-05-2009
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      17
      Được cảm ơn 4 lần, trong 2 bài

      Mặc định

      ặc dở ẹc có gì hay ho đâu. chán phèo à

    13. #19
      Tham gia
      23-05-2009
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      17
      Được cảm ơn 4 lần, trong 2 bài

      Mặc định

      dở thì nói dở chứ tự nhiên đăng báo là bắt người ta phải nói hay hả ?

    14. Những thành viên đã cảm ơn sieunhan_dienquang vì bài viết hữu ích:


    15. #20
      Tham gia
      07-06-2009
      Địa chỉ
      Vương quốc Mèo con ^.<
      Bài viết
      13
      Cảm ơn
      7
      Được cảm ơn 20 lần, trong 11 bài

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi sieunhan_dienquang Xem bài viết
      dở thì nói dở chứ tự nhiên đăng báo là bắt người ta phải nói hay hả ?
      Uhm, mỗi người có một cảm nhận khác nhau. Không thể nào nói rằng bài viết trên báo ấy chưa đạt, cũng ko thể cho rằng nó hay hoàn toàn, quan trọng là cái cốt lõi và ý nghĩa đúc kết dc từ câu chuyện. ^_^
      NHÓC XINH TƯƠI
      "Kỉ niệm là một phần của quá khứ và quá khứ là một phần của cuộc sống." ^_<

    16. Những thành viên đã cảm ơn meocondethuong vì bài viết hữu ích:


    Trang 2 của 7 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối

    Trả lời với tài khoản Facebook

    Văn Võ Trạng Nguyên
    Hắc Hiệp Đại Chiến Thánh Bài 2
    Đặc Cảnh Diệt Ma
    Khử Ma Đạo Trưởng
    Cương Thi Diệt Tà
    Sự Hình Thành Của Đế Chế Mông Cổ
    NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ CỦA GIẢI GOLF PHÚ MỸ HƯNG 2016